Why Exchange is Worth it — Anh Nguyen


AIESEC UBC

Travel is the only thing you buy that makes you richer.”

— Anonymous

You might recall passing by a booth during Imagine Day or Clubs Week and hearing people ask you, “Hey, do you want to go on exchange?”

Sure, you do. It’s always been a possibility, buried in the back of your mind, a maybe for when things are going great and you find that you have a space in your life big enough to fit an internship abroad. “Maybe sometime in the future,” you might say. But you’ll find your university years will pass by faster than you think, and before you know it, you’ll have graduated.

When students think about life after graduation, they think about the horror stories of unemployment. Will your degree land you a stable job? Maybe it will, maybe it won’t. A important factor, however, will be the experience you have when…

View original post 268 more words

Advertisements

“If you don’t lead yourself, others will!”


Hôm nay mình bị ám ảnh câu này rất nhiều. Thực ra,  nó tương tự với một câu mình từng nói: “Một khi mình còn dễ dãi với bản thân, mình sẽ không có cơ hội thắng người khác!”

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT: TÌM RA BẢN THÂN

Sáng nay đi nghe chương trình đối thoại với sinh viên của khoa, có rất nhiều điều mà buổi sáng nghe xong, được giải đáp xong, chiều lại vô tình được giải đáp cặn kẽ hơn nữa với người thật, câu chuyện thật ở DO GOOD – GROW STRONG Conference của AIESEC HCMC.

Lúc sáng, mình không thấy bức xúc thay cho các bạn, mình bức xúc thay cho thầy cô. Cái ngành mình học, bao giờ mọi người cũng đặt ra dấu hỏi lớn: “Học xong ra làm gì?” – “Làm gì cũng được!”. Và cái “làm gì cũng được” đó làm ai cũng hoang mang chẳng biết cuối cùng là làm được gì, cái lại đi hỏi ngược lại thầy cô. Ủa, sao không hỏi chính mình đi, mình phải biết mình muốn gì đã chứ! Đời cho bạn một trái bơ, bạn thích làm bơ dằm hay bơ xay là chuyện của bạn mà!

Con người ta, nên biết xem trọng bản thân, hiểu rõ bản thân, và biết tự lực với bản thân. Đâu ai có thể tôn sùng bạn bằng chính bản thân bạn, ai hiểu bản thân bạn bằng bạn chứ, và ai có thể giúp đỡ bạn tốt hơn ngoài bạn đâu. Thế tại sao cứ phải để mình phụ thuộc vào người khác, mà không tự đặt câu hỏi với bản thân, mình là đứa nào, đã làm được cái khỉ  gì rồi, và còn yếu kém về gì nữa không. Trước giờ đều được dạy rằng: đi học là học cho mình, chứ có phải học cho người ta. Thế sao học xong, vẫn không biết mình phải làm gì vậy, và nếu không biết, sao không nghĩ lại tại sao mình như thế mà lại đi hỏi người đã cho bạn cơ hội để bạn phải biết làm gì với chính mình kia.

47475349787e15351155f1f16077368e

Mình đã từng là đứa không biết tương lai sẽ phải trở thành gì, làm gì, sống ra sao. Cái khoảnh khắc mình cảm thấy mình nhỏ bé, thua cuộc, đầy rẫy tội lỗi chính là lúc mình không biết phải chọn gì cho chính bản thân mình thì hợp. Tức là lúc đó, mình chẳng hiểu gì về mình hết, mình không biết bản thân mình muốn gì, và mình cũng chẳng thể chạy đi hỏi ai được.

Hồi lớp 8, lúc đăng ký học nghề phổ thông. Có cái chuyện học nghề thôi mà mình đi đổi môn 2 lần, chỉ vì nghe người này người kia nói. Đúng như câu title “If you don’t lead yourself, others will!”. Rõ ràng, lúc bạn chẳng biết bạn muốn gì, bạn không có lập trường của bạn, người khác sẽ bắt đầu đẩy đưa và cho bạn hàng tá lựa chọn, cuối cùng, ai thiệt? Bạn đang mắc kẹt trong đó đó!

Trước lúc đổi lần thứ 2, mình đứng giữa trường mà muốn khóc tới nơi, vì mình bắt đầu nghĩ đến chuyện, cuối năm nay mình sẽ phải đi đội tuyển nào, hết cấp 2 thi vô trường nào thì hợp, rồi mình phải thi Đại học nào đây, cuối cùng tui sẽ phải đi làm cái gì đây. Hàng tá câu hỏi về những sự kiện lớn góp phần nên con người mình hiện nay được đặt ra và không có câu trả lời. Trời ơi, bạn không biết lúc đó mình cảm thấy tủi thân, xấu hổ cho chính bản thân mình như thế nào đâu, chưa kể là mình chưa đi so sánh với đứa khác, những người đã hiểu rõ họ muốn gì rồi!

Từ sau cái khoảnh khắc đó, mình có lập trường hơn nhiều, nhiều khi là phải tự ép mình, phải tự nói ra với mình, thì mới làm được. Mình đổi lại môn lần cuối, đăng ký thi HSG Tin chứ chẳng phải Toán, học Trần Đại Nghĩa chứ không phải Lê Hồng Phong, và mình vẫn sẽ theo đuổi giấc mơ Truyền Thông chứ không phải là ngành khoa học Tự nhiên nữa!

Cũng có lúc mình lung lay lắm, nhưng mà, phải tự nói với mình, hoặc là nói với một người nào đó TIN TƯỞNG BẠN! Đừng nói với mấy đứa mình tin tưởng, chẳng giúp ích gì đâu, nói với mấy người họ thích chơi với bạn, họ ngưỡng mộ bạn, họ tin tưởng bạn, và họ muốn học điều gì đó ở bạn, mấy người đó sẽ giúp bạn có cái trách nhiệm xây dựng hình tượng bản thân, giúp bạn hình thành cái gọi là hổ thẹn nếu bạn không làm được những gì bạn từng tuyên bố với họ.

Chuyện mình muốn đi Hà Lan, nhiều khi nghĩ lại, mình cũng chẳng nhớ là vì đâu mình lại muốn đi Hà Lan. Mình chỉ biết, mình nói chuyện này cho quá nhiều người biết rồi, giờ mà không làm được thì nhục lắm, nên bằng mọi cách phải làm cho bằng được. Mình không thấy mệt mỏi, vì đó không phải áp lực mà người khác tạo ra cho mình, mình tự tạo ra cho mình, và mình thấy tự hào vì mình đang làm tốt từng ngày. Mình thỏa mãn được bản thân, chính là điều sung sướng nhất. Đại loại là kiểu thủ dâm tinh thần, rất có hiệu quả!

adddc6f25f23722e8123c69b03627322

Cái quan trọng để muốn biết mình thích gì, đó là phải LÀM. Giờ đây nghĩ lại, mình cảm thấy lần apply cho 2! là quyết định lớn nhất và đúng nhất mình từng làm cho tới thời điểm này. Hôm trước viết application cho AIESEC, họ hỏi: “Những hoạt động hoặc những thành công bạn từng tham gia, từng có, bạn cảm thấy tự hào về cái nào nhất, vì sao?”. Mình trả lời là khoảng thời gian làm việc cho 2! là khoảng thời gian tuyệt vời nhất. Bên cạnh học được rất nhiều thứ, mình còn biết rõ hơn về chính mình, và biết mình muốn gì và thích gì.

2! cho mình biết gì về mình? Rằng mình có thể viết, mình làm việc chăm chỉ hơn mình tưởng, mình kiên trì và quyết tâm cao hơn mình tưởng, mình không quá sợ thất bại như mình tưởng, mình không mê tiền như mình tưởng, mình không giỏi như mình tưởng, và mình không ghét văn như mình tưởng. Văn ở đây không phải là học môn ngữ văn trên trường, mà  là con chữ, câu từ, lời nói mang ý nghĩa sâu sắc.

Mình không rõ trong tương lai mình sẽ còn phải va chạm và đi làm thêm những gì khác để biết mình thích gì khác, nhưng ít ra mình cũng đã có một lựa chọn, một con đường, một hướng đi, chứ không phải ngồi nghĩ rằng, cuối cùng, bỏ 4 năm ĐH ra học, học xong làm gì.

Khi sáng, chú, một sinh viên lớn tuổi trong lớp mình có nói: “Nếu bạn biết rõ bạn đam mê cái gì, yêu thích cái gì, thì bạn làm việc đó dễ dàng lắm!”. Đúng, mình biết rõ mình muốn gì, đích đến của mình là gì, nên những gì mình bỏ ra để đạt được điều đó: công sức, thời gian, tiền bạc,… mình đều không tiếc. Mình sẵn sàng bỏ 7 năm ra để học xong 2 thứ mình muốn học: 3 năm du học HL và 4 năm Nhân học ở đây, cũng có thể là hơn nhiều năm và hơn 2 thứ đó, để mình có thể ra trường và làm tốt hơn các bạn. “Học” ở đây không có nghĩ là bào mòn não trên giảng đường, còn nhiều thứ khác lắm. Trong 7 năm đó, sao không đi làm thiệt nhiều first job để có một cái portfolio hoàn hảo cho một dream job hoàn hảo. Cuối cùng, ai là người về đích trước, thì chắc bạn cũng hiểu. Cái đích của mỗi người khác nhau, thành công thì không có thước đo, nên cứ chạy thôi, càng chạy đi tìm hạnh phúc càng hạnh phúc, càng làm nhiều càng thấy phải làm nhiều hơn. Đó là thành công rồi đó!

tumblr_n0vm8jum031sjap36o1_400

Cách đây không lâu, mình nhìn xung quanh đâu cũng thấy người giỏi, họ có một vị trí, một chỗ đứng nhất định trong lòng mọi người từ khi còn rất trẻ. Mình cũng muốn thế. Ví như một anh năm 93 năm nay bắt đầu nổi như cồn (ý là trong một cộng đồng nhất định) vì những gì anh làm được, thì mình cũng tính, ít nhất 2 năm nữa, mình cũng phải được như ảnh. Thế là bắt đầu lao vào nhìn xung quanh tìm cách để trở nên giống ảnh. Và mình chẳng biết mình phải làm gì cả. Và mình bắt đầu làm những cái mình không để với tới để được như ảnh. Và mình không làm ra được gì hết! Cũng giống như mấy đứa muốn nổi tiếng bằng mọi giá, giờ nó muốn quá sao giờ, làm đại, làm liều thôi chứ sao, nhưng liều thì cũng phải biết đúng sai sao chứ, thế là nó vẫn nổi, nhưng thời gian sau, nó hụt hơi, hụt chân, hụt luôn những gì nó bất chấp để có được, cuối cùng là nó vẫn chẳng được gì giống mình đó! Lúc đó, mình mới biết là mình còn trẻ lắm. Trẻ là có quyền được va chạm, được trải nghiệm, trẻ là nên làm tất cả những gì mình có thể, nhưng mà trước hết, làm những gì mình cảm thấy sướng trước đã, làm cái gì để mình nhận được cái gì đó trước đã, ít ra cũng là một bài học thất bại. Thật ra mình cũng cảm kích bản thân khoảng thời gian đó lắm, vì cuối cùng mình đã rút ra được đống chữ này đây này!

Mà thôi! Cứ làm đi, cứ học đi, cứ đi đi, đến khi nào tìm ra chính bản thân mình là ai, thì hãy thở phào nhẹ, rồi đi tiếp. Mình cũng chưa biết rõ mình là ai đâu, nên mình cũng sẽ đi tiếp.

CÂU CHUYỆN THỨ 2: DẪN LỐI BẢN THÂN

Tìm ra mình rồi làm gì tiếp theo? Kiểm soát nó!

Mình bị cái gọi là Lack of self-leadership đại loại là không lãnh đạo được bản thân, và hôm nay mình được một chị chọt đúng chỗ ngứa!

Hiểu đại loại self-leadership là lãnh đạo bản thân. Chị đó đưa ra 1 cái kết hợp rất hay, SELF-LEADERSHIP = SELFIE + LEADERSHIP. Lãnh đạo để bản thân thấy sướng. Đại loại vẫn là một kiểu thủ dâm tinh thần!

Lãnh đạo bản thân không có nghĩa là kiềm kẹp bản thân, tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân đến mức không làm được, nó không chỉ là quản lý, kiểm soát những gì của cá nhân mình, mà còn là làm gì để bản thân thấy thoải mái nhất, sướng nhất.

Self-leader là những người (mình ghi lại bằng tiếng anh thì nó thế này):

-a drive for autonomy,

-can make decisions

-are more creative & persist

-… even in the face of adversity

Ngắn gọn đại loại họ là người có: tính tự chủ, quyết đoán,  sáng tạo và kiên trì.

Họ còn có:

-self awarness

– self goal setting

– self motivation

– positive self-talk

– assertive communication

– ability to recieve and act on feedback

Đại loại là có ý thức về bản thân, tự biết lập mục tiêu, tự nói chuyện với bản thân kiểu tích cực chứ không phải tự kỷ :v, quyết đoán trong giao tiếp, và biết cách tiếp nhận, hành động  (sửa chữa) những cái sai sót của bản thân khi người khác đưa phản hồi về mình.

Vì sao vẫn chưa được? Có nhiều ý kiến được nêu ra như: bị người khác chi phối, lười, cảm xúc cá nhân, không tự chủ được, ý thức bị ảnh hưởng bởi tiềm thức (kiểu giọng nói trong đầu bảo: “Ê thôi lười quá, ngủ nữa đi, ngủ nữa đi, không sao đâu, không đi học cũng không chết ai!” Thế là nghỉ học. Tương tự nếu được tác động tích cực như kiểu mình hay bảo chính mình phải đi được Hà Lan, thì mình sẽ phải làm cho được!), phương pháp chưa hiệu quả, trách nhiệm gánh thất bại, tư duy tiêu cực dẫn đến hành động tiêu cực.

Còn mình hả: lười, đúng nhất với câu “ý thức bị ảnh hưởng bởi tiềm thức”, yếu tố tác động: thời gian, người khác quản lý,… Nhưng túm quần lại vẫn là lười vì nếu không lười thì mấy cái kia làm được hết!

Nhưng chị diễn giả đã chỉ đúng 2 lý do: Thiếu động lực, sợ thất bại.

Đúng, chị đó đã chọt đúng chỗ ngứa! Thiếu động lực, hầu hết những gì mình không làm được là do thiếu động lực. Ví dụ: Lười đi học là do thiếu động lực vì đi đường xa mà vô lớp không có trai đẹp để ngắm. ( =]]] ) Mà hình như trước giờ có mỗi vụ này là thiếu động lực thôi =)))). Thực ra thì tùy, chỉ là do mình tìm chưa ra, hoặc không có đam mê thực sự. Ví như giờ bảo mình hãy bỏ hết những việc mình đang làm đi vì làm quá trời làm, thức khuya dậy sớm, bỏ cuối tuần,… mà không có ăn được bao nhiêu, thì còn gì là người trẻ nữa. Nhiều khi mình nghĩ, mình làm nhiều làm ít gì, miễn sao thấy vui là được. Mình thấy vui vì cái gì: bài của mình được lên báo, bài của thành viên, CTV ban ND của mình được lên web và để tên chính họ viết bài. Có lẽ họ cảm thấy không thích nó, người khác có khi cũng không thích, nhưng mình thích, vì họ cũng giống như mình những ngày đầu, viết bài xong đời nào dám đọc lại, nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì mình thực sự làm ra được một cái gì đó (định nói: … vì mình đã thực sự đẻ được một quả trứng =))) )

b65530cd06cb8a72eb65a3c2e6c35ec8

Nói chung, thiếu động lực cũng không hẳn là vấn đề hiện giờ của mình.

Vấn đề lớn hơn: Sợ thất bại. Khi trên có nói: “… làm việc ở 2! cho mình biết: …, mình không sợ thất bại như mình tưởng,…” Tưởng tượng trung bình 10 idea mà moi ra chừng 1, 2 cái có thể thực hiện được thôi, mà vậy là mừng lắm rồi; hay phải làm mòn mỏi, viết quá trời viết, phỏng vấn nhân vật từ chối lên từ chối xuống, mail trả lời trễ, đi xuống đường phỏng vấn mà bị đi lạc, ướt mưa, bla bla bla mà không được lên bài, mà mình vẫn làm, tức là lúc đó, mình làm không còn chỉ vì tiền nữa, không chỉ vì được lên bài nữa, mà vì cái gì đó mình cũng không gọi tên được, nhưng mình vẫn thấy hạnh phúc vì đã hoàn thành xong những gì được giao, chưa bao giờ bỏ deadline, dù có trễ. (đẻ trứng thành công :v). Những ngày đó rèn cho mình tính kiên trì và chịu áp lực rất nhiều, đến nỗi bây giờ, cứ nhìn cái gì khó, mình cũng chẳng sợ (thiệt ra cũng sợ) nhưng mình biết mình đều vượt qua được hết, miễn là mình phải làm và phải bỏ hết sức vào.

d74138610c691a14a951972a357ef0ca

Thất bại là chuyện đương nhiên, có khi bạn phải thất bại cả trăm ngàn lần thì mới được. Sợ thất bại cũng giống như sợ quê, sợ đứng lên phát biểu bị bảo là làm nổi (cái này mình bị hoài), mặc dù mình biết, ở dưới nói cho đứa ngồi kế bên nghe thôi mà không dám lên nói, cuối cùng mình đúng. Và mình vẫn không hiểu sao, bao nhiêu cái ghê hơn chuyện mình sợ sai khi lên phát biểu mình trải qua rồi mà mỗi chuyện này không giải quyết được. Nhưng cũng mong là vượt qua được câu chuyện sợ khác người ở lớp học. (Vieo thật, trong khi làm gì cũng thích khác người, mỗi chuyện này là không, vậy là do lý do gì đó, chứ không phải mình sợ thất bại :v)

Chắc mình không thể chia sẻ câu chuyện sợ thất bại ở đây được vì mình liều với lì lắm. Có nhiều cái biết rõ là không qua mà cũng nhảy vô ham hố cho biết mùi.

Nhưng mà còn các bạn, các bạn phải vượt qua câu chuyện sợ bị người khác bảo mình khác người đi. Nhân học thì dạy:

 “Nhân học là khoa học cho ta biết con người ở đâu cũng giống nhau, trừ khi họ khác nhau” – Nancy Banks – Smith

Nhưng đó chỉ nói về con người trên TG này là một thể thống nhất, đâu cũng là nhà, không phân biệt chủng tộc, và sẽ nói rõ cái này ở Global mindset sau.

Còn chúng ta hả, hãy cố gắng khác biệt đi. Bạn không biết sau này con người sẽ như thế nào đâu, biết đâu chừng chúng ta không cần phải nói nữa mà nhìn nhau rồi tự hiểu nhau (theo một tiền bối thì lúc đó chắc thanh quản cũng tiêu biến :v), mà hiểu vậy thì tức chúng ta có thể truy cập vào não nhau, truy cập vào suy nghĩ của nhau, và có khi chúng ta sẽ giống nhau vì bị chi phối quá nhiều thứ, nhất là thiết bị hiện đại, ai biết được lúc đó bị đồng hóa, bị vô cảm. Nhưng biết cái gì còn lại là riêng nhất không: ký ức. Ký ức nên là thứ được khóa trái cửa, chỉ mình giữ được nó thôi. Mà bạn không tạo ra ký ức đặc biệt cho chính bạn bây giờ bằng trải nghiệm, bằng hành động của chính bản thân, bằng suy nghĩ của mình, bằng quyết đoán của mình, thì chắc sau này sống như robot đi nha. Chúc bạn vui! ( =))) )

Túm quần lại là bạn đừng có sợ thất bại, vì không thất bại, thì bạn chẳng biết mình là ai đâu.

tumblr_mp33giEL9n1r5vd4bo1_1280

Mình còn  học được 1 cái gọi là self-leadership tree, nhưng nó hơi công thức, và cũng giống như nãy giờ mình nói thôi, chủ yếu là phương pháp của các bạn. Chúc may mắn và mời sang câu chuyện thứ 3

CÂU CHUYỆN THỨ 3: CÔNG DÂN TOÀN CẦU

Mình cực kỳ thích khái niệm này, mình thích khi “ở đâu cũng là nhà”.

Chị diễn giả nói về chủ đề này đã thực sự chạm tới cảm xúc của mình khi chị ấy kể về những câu chuyện chị đi nước ngoài qua mấy chương trình exchange, internship, và điều chị ấy cảm nhận được ở những công dân toàn cầu, và ở chính chị ấy, đó là lòng yêu nước.

Nhiều bạn đi du học, à, muốn đi du học, đi luôn không thèm về. Bạn tưởng tượng quăng bạn qua cái đất nước nào đó không có người Việt, không có bạn đồng hành người Việt, bạn không mở miệng nói câu tiếng Việt nào với ai được, bạn không được ăn đồ ăn Việt Nam, bạn rất thế này và thế kia không liên quan tới Việt Nam nữa, liệu bạn có cảm thấy trân trọng những giờ phút mình ở mảnh đất này không?

Mình chưa từng nói mình đi luôn không về, nhưng mình vẫn bị (được) chị ấy truyền cho một cái niềm tin và sự tự tôn dân tộc rất mãnh liệt mà chưa có người nào có thể làm được cho mình đến hiện giờ.

Cả những câu chuyện về chị đi Cambodia. Mình cũng từng đi Cambodia, đất nước ấy không nghèo như bạn tưởng, xe hơi nhiều lắm, xe hơi rẻ bèo. Chị ấy kể về chuyện lần làm hội thảo ở Camb, phần ăn trưa của các bạn sinh viên có trục trặc, làm các bạn phải ăn tệ hơn đáng phải có, chị ấy cũng chẳng biết tệ là tệ đến mức nào, cuối cùng thì, nó vẫn bằng những gì ở Việt Nam chúng ta vẫn ăn, nhưng lại có những bạn bỏ bữa, rủ nhau đi ăn KFC. Người bạn cùng tổ chức chương trình người Camb với chị bảo “T. thông cảm, ở đây các bạn ấy không ăn như vậy đâu”. Chị không còn chỉ thấy nước mình nhỏ bé và khó khăn nữa, mà thấy tức giận vì các bạn đã không biết tôn trọng hoàn cảnh của mình lúc đó, không dám dấn thân thử cảm giác khó khăn một lần trong đời. Và lúc đó bạn biết mình thấy gì không, mình thấy xấu hổ, vì mình đã từng như thế. Câu chuyện tiểu thư đi học làng Thủ Đức không đời nào dám động vào đồ ăn ở đây, hôm nào cũng đem cơm nhà, hôm nào hơi lười thì ăn fastfood, trong khi những người khác vẫn ăn được, vẫn chịu khó lặn lội qua CNTT hay QT ăn, còn mình thì không. Nếu mà mình sợ bẩn, thì chắc mình không đi Ấn Độ được, không đi Châu Phi được nữa :((, vậy nên, từ giờ, bài học lớn tiếp theo được học đó là TÔN TRỌNG HOÀN CẢNH. Nó sẽ cho bạn biết khả năng sinh tồn của bạn, xem đường ruột của bạn có tốt không nữa. Nên từ giờ, sẽ nhớ và chăm đem cơm nhà để không phải ăn đồ ăn ở dưới vì bỏ ăn fastfood =))))))) Xin lỗi, nhưng cái gì có thể thì phải làm. Đừng ép mình chết. Kiểu: xách cơm theo mà ăn, đừng để bụng chết ở Thủ Đức! vậy. Nhưng sau này nếu thực sự hoàn cảnh chỉ có 1 lựa chọn, thì phải tôn trọng lựa chọn đó. vậy ha!

Chúng ta sinh ra là người Việt Nam, là đều có sứ mệnh cả. Không phải khi không bạn được sinh ra là người Việt Nam để rủ bỏ quê hương mình vì bạn xấu hổ một điều gì đó. Bạn sinh ra là người Việt Nam, bạn đi ra thế giới để lan tỏa cái chất Việt Nam trong bạn, thể hiện rằng người Việt chúng tôi cũng giỏi lắm, chúng tôi nhỏ bé, nhưng mạnh mẽ. Bạn làm được, chúng tôi cũng làm được!

“Công dân toàn cầu là người có bạn, có người thân ở mọi nơi, là người thấy đâu cũng là nhà. Công dân toàn cầu không cần báo chí báo tin, họ là người có được những tin tức quan trọng nhất và nhanh nhất đến từ chính “người thân” của họ, là người cảm thấy đau thương thật sự vì người thân của họ đang gặp khó khăn chứ không chỉ là sự cảm thông chung nữa.”

Tương tự như lần nổ bom ở Marathon Boston hồi 2013, đó là lần đầu tiên mình cảm thấy lo lắng thật sự về một sự kiện. Mình có một người bạn đang đi du học, ở gần Boston. Cái khoảnh khắc vừa đọc cái tin đó vừa thấy nhói nhói và lo lắng ở trong lòng, nó diễn ra rất ngắn thôi, kiểu như bạn biết rằng, nó không sao đâu, nhìn vậy chứ không có gì quá nghiêm trọng, nhưng bạn vẫn lo, và mình nhớ cái cảm giác đó hoài.

Thế làm sao để trở thành một công dân toàn cầu?

cbe7ee76604dbb15a6418d1dc4020a2e

Không phải là học tiếng Anh giỏi, có nhiều bằng tiếng Anh, học ở trường Quốc tế là công dân toàn cầu đâu. Bạn phải đi, đi thiệt nhiều, có thiệt nhiều bạn. Bạn chưa cần phải đi ra nước ngoài, trên đường phố Sài Gòn, đâu mà không thấy bạn bè Quốc tế, ra Bùi Viện ngồi mấy hôm là có bạn liền, đặc biệt phải niềm nở, giữ liên lạc lâu và thực sự xem họ là bạn chứ không phải cái máy giúp bạn luyện tiếng Anh.

“Đừng quá tự hào bạn là người thân thiện nhưng bạn không giúp đỡ họ, trong khi một đất nước được bảo là có những người dân lạnh lùng, họ lại giúp đỡ bạn”

Và tất nhiên vẫn phải học tiếng Anh, học thiệt giỏi tiếng Anh, hoặc bất kì ngôn ngữ nào mà bạn thích, học thêm càng nhiều thứ tiếng càng tốt. Học ngoại ngữ giúp bạn phát triển tư duy cực kì tốt. Nhưng trước hết là diễn đạt bằng tiếng Việt cho giỏi đã!

Đừng quan trọng hóa cái bằng ngoại ngữ, đi càng nhiều, gặp càng nhiều thì nói càng nhiều, nói hay hơn cả bọn đang cày IELTS nhưng không có được nhiều giờ nói tiếng Anh như mình :”<

Chị ấy còn chia sẻ một cái rất hay

Rảnh để làm nhiều hơn nữa!

Tận dụng hết mọi thời gian có thể để làm những gì mình muốn. Còn bản thân mình, sẽ cố gắng sắp xếp khoa học sao đó để không phải nói câu “xin lỗi vì chưa xếp lịch đi cà phê với anh/chị/bạn/em” nữa. Cuối cùng hết cũng chỉ vì lười thôi. Chữa được bệnh này là khỏe.

285490_207791832601828_183093931738285_561520_4029417_n

______________________________________

Mình cũng muốn chia sẻ nhiều nữa về những cái mình học hôm nay, còn rất nhiều phần, nhưng mình biết nó đã hơi dài rồi. Viết nhiều đọc cũng không hết, hẹn các bạn kì sau ở blog này hoặc ở một nơi khác, miễn là có tên mình viết =)))

Những lời trên không phải là dạy đời hay ép buộc hay chỉ trích các bạn, chỉ là một số chia sẻ từ những gì bản thân đã trải qua và mong giúp được các bạn rút kinh nghiệm và né mấy cái ngu của mình ra để đường đi bằng phẳng xíu.

Đặc biệt tặng cho SV Nhân học.

Mình vẫn ước gì mình nói hay hơn để có thể diễn đạt thành lời nói, lúc đó nó có sức thuyết phục và tiết kiệm thời gian hơn. Nhưng để khi nào mình chữa được cái bệnh soft-voice của mình đã :”<

Rất cảm ơn vì đã đọc tới đây. Húy húy!

30.3.2014

3.20 AM

10 Ways To Catch A Faux Fashionista


Thought Catalog

1. When asked about what they do in the industry, they fail to say what company or brand they work for, nor the position they have. Conclusion, retail sales – everyone starts somewhere.

2. When talking about a garment color they give a primary color like “blue”, instead of something more precise like “azure”, “cerulean”, “cobalt”, “ultramarine”, “navy”. They also have no idea how very different they all are.

3. They have knowledge of one small fraction of the industry and do not know more than 5 of the following words or what they refer to (there are some freebies thrown in here): gingham, haberdashery, pirn, peak-toed, chambray, tunic, porkpie, weft, waistcoat, pinking, lapel, raglan sleeve, muslin, french cuffs, epaulet(s), milliner.

4. In conversation they try and talk about a legacy fashion houses and pronounces one of these brands incorrectly – Givenchy, Versace, Hermes, Louis Vuitton, Chanel, Lanvin, Yves Saint…

View original post 327 more words

#104: Huế-Đà Nẵng P.1


Bây giờ là 2:00 AM và tôi là Thùy Dương Phan, tôi đang đeo earphones mới màu vàng chanh và nghe Please Don’t Say You Love Me, và tôi sẽ kể cho mấy bạn nghe chuyến đi Đà Nẵng và Huế trong 1 ngày rưỡi của mình.

________________________________________________

Đầu tiên là cho đổi từ “tôi” thành “tui”, “tuôi”, “toi”,… nãy giờ đọc câu chuyện mấy bạn trở nên nghiêm-túc mấy ngày tui đi vắng làm có một chút bị liệu nhẹ.

Ừ, tui đi Đà Nẵng-Huế đúng 1 ngày rưỡi, tính luôn thời gian ngồi chờ sau khi check-in ở sân bay. Tức 2h chiều thứ 2 29/7 tui ra khỏi nhà và đúng 2h khuya 31/7 tui về tới nhà.

Thực ra thì gia đình tui tuy không có ai làm to chức lớn nhưng cũng không phải rảnh rỗi gì thời gian dài, với lại ba tui với tui có thói quen đi nhanh, và đi du lịch để khám phá và để biết thêm những gì mình chưa biết chứ hông phải kiểu nghỉ dưỡng, đi 10 phút đứng lại ngắm cảnh 5 phút, nhắm mắt 5 phút cảm nhận hương vị của biển hay cảm nhận gió thổi khi đứng trên núi, rồi lại đi tiếp và tiếp tục như vậy, mà những chuyện như vậy chỉ nên xảy ra vài lần trong chuyến đi thôi chứ làm trò đó cứ như lười biếng không chịu đi vậy. Còn chuyện sau này có thời gian hơn thì sẽ làm trò đó, tất nhiên phải là ở một nơi cực kỳ đẹp, đẹp đến mức chỉ biết đứng nhìn, đến nỗi chỉ cần xoay người bước một bước là cảnh vật xấu đi một chút vậy, trời ơi, tui đang nói đến Hà Giang đó :( nhưng chắc còn lâu lắm mới bay lên tới trển.

100_7889
Đây là vé máy bay của tuiii

Sau khi nhìn vào 2! Travel Book tổ hợp những nơi muốn đến trong đời vì mình thích và đáng để đến thì đã tạm thời có thể tick được Đà Nẵng, Huế sau các nơi như Nha Trang, Đà Lạt, Phan Thiết, Vũng Tàu, Cambodia,… kể ra tui đi du lịch rất ít, và đi cũng rất ngắn, nên tui rất tha thiết chuyện được đi du lịch, nên giờ danh sách còn dài lắm: Hội An (ừ tui ra ĐN mà tui hông đi Hội An :v), Ninh Bình, Hà Nội, Hà Giang, Hạ Long, Thái Lan, Sing, Hồng Kông, đảo Jeju, và nhất là Hà Lan và mấy đất nước EU của tui.

Thôi tạm thời là thấy khá mãn nguyện vì xưa giờ thấy con người ta kéo nhau ra Đà Nẵng thì cuối cùng tui cũng đã biết Đà Nẵng là như thế nào, tui cũng được ra Huế để biết nắng Huế là thế nào, biết được Vua hồi xưa ngồi ngai “bự” cỡ nào, vân vân và mây mây.

Và đây là những gì tui còn nhớ được sau khi đã  ngủ một giấc dài 12 tiếng:

________________________________________

Hình như chưa nói, đây là lần đầu tui đi máy bay, nghe hơi tức cười nhưng đúng là như vậy :)) Hè năm ngoái đi Nha Trang cũng là lần đầu tui đi tàu hỏa. Buồn nhểy, mà thôi dù gì cũng đã được trải nghiệm hết rồi, hồi trước toàn xem phim về thảm họa, toàn thấy tàu hỏa, máy bay đâm sầm vô nhau, nên lúc đó hơi quéo, chứ giờ lớn rồi, mà ba tui đi rồi về kể thấy khoái khoái nên mặt khá hớn khi leo lên máy bay cứ như nhà quê lên tỉnh :v. Nên mấy cái dưới đây tui kể cho những người chưa từng đi giống tui về trải nghiệm của tui chứ đừng vô nói “Làm như người ta không biết vậy!” nha ;)

Mà thực ra phải kể chuyện pack đồ nữa, may là đi 1 ngày rưỡi nên tui chỉ có việc nhắm mắt lôi hết mấy cái quần short và croptop hay pull mỏng, váy, cadigan các kiểu bỏ vô vali, nên đồ tui nhẹ hều, em tui cũng lôi toàn váy, chỉ có đồ ba mẹ tui có jeans này nọ, cuối cùng 4 người đã nhét hết đồ của mình, đồ dùng cá nhân, vân vân vô 1 cái vali cho chứa 20kg, mà thực ra nó còn chưa tới 10kg nữa =)) ngoài ra có các loại hành lý xách tay lỉnh kỉnh như ba lô tui chứa ba cái thứ như cài tóc, vòng vèo, sổ tay, áo khoác bla bla bla, một cái giỏ giữ lạnh đựng… đồ ăn ngồi nhấm nháp lúc ở phòng chờ :)) vì bạn không được đem nước mỗi lọ quá 100ml (giờ chẳng lẽ chắt chai 500ml ra 5 chai :v) theo hành lý xách tay, giỏ giữ lạnh để ra ngoài đó mua nước lạnh bỏ vào dành cho những lúc đi bộ,… Một túi đựng laptop nhưng để dựng tab, điện thoại, máy ảnh, các loại giấy tờ, vé, tiền,… nói chung là những thứ cực kỳ cần thiết và quý giá, và tất nhiên cái này chỉ có ba tui được giữ, vì chúng tui hông đủ tiêu chuẩn :)))) Rồi tạm thời là đi chỉ có nhiêu đó, rất nhẹ nhàng :))

2h taxi chở ra ngoài sân bay, trên đường đi phải ghé trường em tui xin phép cho bản nghỉ :v hồi đó tui đi học chưa bao giờ có cảm giác nghỉ học để đi du lịch :(

Ra tới sân bay và điều mọi người nói thiệt đúng, ga quốc nội nhìn đúng ngán đúng xấu hiuhiu, hồi đi tiễn thằng bạn thân đi du học, tui lên ga quốc tế, mẹ ơi đẹp gì đâu, hèn chi người ta rủ nhau lên đó quay phim ha, qua ga trong nước nhìn cũng không đến chữ ghê mà thấy có sự chênh lệch lớn. Bữa có chị bạn học đạo diễn hay quay MV này nọ, chị bảo quay nhân vật đi Hà Nội mà giờ ga quốc nội xấu vậy sao lên phim, mà ra ga quốc tế thì hông chân thật, thiệt là nan giải, nói chứ tui mà vô tình huống đó chắc tui cũng bối rối dữ lắm. Mà ga ở Đà Nẵng tuy hông to nhưng đẹp lắm nha, nhìn cũng khang trang đèn này nọ nhìn sáng hơn ở ga quốc nội TSN, nhưng ga chung, không chia ra như TSN.

Quay lại, nói chung lần đầu đi máy bay nên ngỡ thủ tục lên máy bay với qua cổng quét an ninh, soi hành lý xách tay này nọ chắc rắc rối dữ lắm =)) tại xem phim cứ thấy người ta đi qua là kêu tít tít bắt cởi cái này cái kia ra :v nên ba kêu vô đó tắt hết điện thoại, tháo đồng hồ, vòng tay, bông tai này nọ bỏ hết vô balô, may là tui mặc váy trơn, chứ tối trước pack đồ định mặc quần nạm đinh này nọ, nó mà kêu tít tít chắc đứng gỡ từng cái ra hả trời =)))) rồi cuối cùng cũng đi qua cũng nhẹ nhàng chẳng có gì :v mà mấy bạn tốt nhất là bỏ hết vô túi xách tay, chứ tới đó mới gỡ ra rồi cho lên cái khay là đi qua nhớ có cái túi quên cái khay đó :)) ba tui kể lần trước đi suýt quên bóp tiền và điện thoại, vì cái khay 1 hồi sau mới ra :v đi luôn thì cũng hông ai nhắc lại lấy đâu :)).

100_7894
Kakao talk của ẻm

Ngồi chờ 1 tiếng mấy vật vờ, may là không trễ chuyến bị dời này nọ chứ hông tui chết, vừa vô tới chỗ ngồi gần ga là con em tui đã nhìn thấy mấy cái poster kakao talk dán chỗ mấy cái cửa nhìn ra sân bay :v trong lúc ngồi chờ thì được mở đt, bật wifi mở tab này nọ lên chơi, hồi hết pin phải vô khách sạn sạc gấp để tối đi chơi =)). Đồ ăn chỗ chờ khá đắt, nước cũng đắt :v

100_7933
Lúc vừa bay lên bầu trời Sài Gòn, nhà không là nhà, chẳng thấy nhà mình đâu :v

Rồi cuối cùng cũng được kêu đúng tên chuyến đi, và nó bị đổi cổng, mình đi VietJet air, tiếp viên mặt đồ khá nổi, áo đỏ, short sọc nâu và mũ ca lô cùng tông với quần :)) nhất là tui thấy được 2 anh phi công người nước ngoài khá đẹp :v, tiếp viên thì tui hiểu là lúc nào cũng phải cười mặc dù trong lòng đang điên bm đi :)) nên mặt mày cũng phải tươi tươi, đừng cáu kỉnh hay đòi hỏi, thắc mắc quá nhiều người ta bực tội nghiệp :)) mấy anh tiếp viên cũng dễ thương, ngồi chờ khách lên đọc báo của hãng hàng không có, rồi hướng dẫn an toàn, menu ăn uống quà lưu niệm này nọ =)) đọc báo lật ra ngay trang đi du lịch Bankok làm có phần tủi =)). Gia đình tui ngồi ghế ngay cánh :v, tui không rõ như vậy gọi là ghế đẹp hay xấu, chứ tui thấy dính cái cánh chẳng chụp được cái gì lúc vừa bay chưa qua khỏi mây :-< mà thực ra là do ba tui chọn ghế gần chỗ thoát hiểm, mà cái cửa thoát hiểm (phụ) đó ngay cánh, sao không chọn trên cùng cho gần phi công hiuhiu :-<.

100_7980
Lúc lên mấy tầng mây :))

Rồi bay, thấy nó “nổ máy” chạy một vòng trong sân bay mới ra đúng đường bay làm hơi nản xíu =)), con em tui thì sợ xanh mặt, bản cũng ngồi ngay cửa sổ nhìn cho đẹp, mà quay lại thấy mặt bản xanh lè mắc cười gì đâu =)) tui thì trước giờ khá khoái mấy thứ cảm giác mạnh này nọ, nên lúc tăng tốc bay lên tui còn cầm máy quay lại cảnh đó, hú hét ầm ĩ (hú đủ nghe) =)) như con khùng :))) mà trời hôm tui đi khá đẹp, chỉ có vài chỗ mây dầy nên hơi nhiễu rung lên rung xuống như chơi cái trò gì tuột xuống 1 cái muốn lộn ruột đó =)) mà lên mấy tầng may đúng thích =))) thích lắm luôn, giờ tui phát hiện tui không chỉ thích biển mà tui còn thích bầu trời nữa :(( thích nhất là đứng từ trên cao nhìn xuống, thấy mây như bông gòn, đủ thứ hình, cảm giác êm êm nhìn là muốn nằm dài lên vậy :)) khá khoái nên chụp hình tùm lum :v, trong khi đó em tui ăn và phải nghe nhạc cho quên nỗi sợ, còn vụ ù tai thì tui khá giỏi cái màn hít vô thở ra bằng tai =))) tại hồi nhỏ tối tui sợ mưa lắm, nghe mưa xuống mái tôn lớn, nên bóp mũi hít vô cho tai bị bít một phần, nghe nhỏ lại =))) hồi sau thở ra như ngáp vậy đó =)) là hết :)) còn mẹ tui thì cứ bị lùng bùng hoài đến tận tối :)) mà vẫn không hiểu nguyên lý hoạt động của chuyện thở ra bằng tai :v. Lúc đáp xuống cũng vui, như đã diễn tả giống cái trò chơi tuột lên tuột xuống =)) nhột bụng bm :))

100_7990
Những hình ảnh đầu tiên sau khi qua khỏi lớp mây
100_7997
Và đây là thành phố Đà Nẵng

Thế là xong lần đầu đi máy bay, vì sân bay ĐN nhỏ nên ít buồng chuyển nên phải xuống đi xe vô, như cái xe buýt vậy chứ cũng hông có gì :)), rồi ra lấy hành lý này nọ, mà may ít chuyến, hành lý ra lẹ, mà lúc hành lý tui ra là đi cùng 3 4 cái vali màu đỏ y hệt =)) mà chỗ tay kéo vali tui có cái la bàn rởm =)) đụng vô quay mòng mòng như khùng :))

Bây giờ đã là 3:30AM và tui sẽ đi ngủ, ngày mai sẽ viết hết và chèn ảnh vào :)) hẹn gặp lại, nhớ quay lại xem nếu đã lỡ xem trước :))

Hey I’m back! Bây giờ là 11:40 PM và tui đang nghe Ooh La La. Tui sẽ tiếp tục câu chuyện :))

Kể ra thì đi máy bay cũng hông có gì đáng sợ đâu, an toàn, rung lắc kiểu nào cũng sống sót xuống sân bay hết :)).

Sân bay Đà Nẵng cũng khá lớn, xếp thứ 3 sau Tân Sơn NhấtNội Bài, em tui với mẹ tui xuống sân bay mặt xanh lè hệt như lần tui rủ từng người chơi tàu lượn ở Vinpearl, trong khi tui đi 2 lần vẫn chẳng thấy gì :)) chắc chai m* nó òi :)). Vừa ra sân bay thì có xe đến đón liền, người quản lý (?) khu vực khách lên taxi sẽ đưa cho mình một cái vé ghi số xe này nọ của chiếc taxi mình đi, lỡ mình có quên hành lý thì gọi cho họ, lúc đầu tưởng chỉ có ở ĐN như vậy nhưng khuya hôm về SG cũng có, ý là chỉ có đi từ sân bay về thì mới có vụ đó :)).

100_8009
Đây là tui ở sân bay Đà Nẵng, mập như con heo sau những ngày ăn ngủ liên miên cho quên cơn buồn

Nói chung vì là lần đầu ra ĐN nên ba tui cũng phải tham khảo trên mạng trước, đặt phòng trước sợ ra ngoải không biết đường đi taxi vòng vòng rất tốn tiền, mà cái khách sạn Celine (nói luôn cho mấy bạn mốt nhớ né, nhưng muốn ở rẻ thì phòng 2 giường đôi 500k – 700k :)) ) nó bảo ở trên mạng nó ở trên đường Trần Hưng Đạo, giữa cầu Rồngcầu Hàn, vậy mà tới hết cầu Hàn thì chỉ mới có số 300, trong khi nó số 105, chạy một đoạn xa ơi là xa, gần đến cầu Thuận Phước luôn. Mà khu đó rất buồn, không gần trung tâm, cũng không gần biển, chẳng đi đâu chơi được, chỉ có cái view nhìn ra bờ sông, mà bờ sông ở ĐN rất yên tĩnh, vắng nữa, ít có hàng quán, trừ vài chỗ có nhiều người tập trung đông.

100_8013
Đây là sân bay Đà Nẵng

À, thôi giờ vẽ đường vậy cho dễ hiểu, là từ sân bay tiến về trung tâm thành phố thì cách khoảng 3km, đầu tiên là sẽ thấy cầu Rồng, và con đường cặp bờ sông phía sân bay là đường Bạch Đằng, từ cầu Rồng nhìn qua tay phải là cầu Trần Thị Lý, nhìn bên trái là cầu sông Hàn trước (cây cầu xoay nổi tiếng đó :)) ) rồi mới đến cầu Thuận Phước. Băng qua cầu Rồng thì sẽ là đường Trần Hưng Đạo tui nói ở trên, mấy cây cầu song song nhau, nhưng nếu đi cầu Hàn thì khoảng 1km là ra tới bãi biển. Bãi biển rất dài, mà tối thì cực buồn, chỉ vài khúc có quán nhậu này nọ thôi.

100_8018
Đường Trần Hưng Đạo, chụp từ trước ks Celine

Nên cuối cùng nhà tui quyết định không ở ks đó, nên ba tui gọi hỏi tiếp bên Quốc Cường 2 (cũng gần gần mấy chỗ có quán ăn nổi tiếng), Jimmy gần biển, nhưng gần biển thì gần chứ cũng đi bộ mấy trăm mét, và khu đó thì vắng y hệt mấy khu giải tỏa, cuối cùng chú tài của Mai Linh, chú tài đầu tiên chở từ sân bay là của Vinasun, ba tui bảo xuống xe trả tiền trước nhưng chú chờ xíu cuối cùng vọt luôn, mà lúc đầu chú cũng nhiệt tình giới thiệu phí tour riêng nếu đi ra Huế không tính theo meter. Còn chú tài của Mai Linh thì lúc thấy ba tui đứng tìm đường này nọ quay đầu lại đón, mà phải gọi là cái duyên đó mấy bạn, vì trước đó cũng có 1 nhóm đến, chú tài xế cũng chờ chừng 10′ mà ko thấy đi nên chạy luôn :)). Chú tài thứ 2 này rất là nhiệt tình, trẻ, tui gọi bằng anh cũng được :v mà chú có vợ rồi gọi nghe hơi gớm :)) chú chở nhà tui ra cái ks Jimmy gần biển cho ba tui biết xong thấy khu đó vắng quá quay ngược về đường Bạch Đằng bên kia cầu :)). Mà chú cũng nhiệt tình, cũng giới thiệu cho nhà tui mấy ks ngay khu trung tâm (trung tâm là đường Bạch Đằng, chợ Hàn này nọ đó) mà chừng 500-700k, đi một vòng ra cái ks New Moon ngay bên chợ Hàn, nhìn ra sông, nhưng chỉ còn 1 phòng đơn, mà bên đó cũng chỉ cho ba tui đi vòng qua bên hông, cũng có 1 ks cỡ vậy chỉ có điều không có view nhìn ra bờ sông. Thôi kệ, cũng đâu cần, tối đi chơi về cũng ngủ :)) nên chọn luôn, mà nó cũng như cái đường nhỏ, vậy, bước ra chưa tới trăm mét là ra bờ sông rồi :))

100_8026
Bờ sông nhìn từ phía đường Trần Hưng Đạo, phía này là phía Tây, nên biển là phía sau lưng mình:))

Vậy là nhà tui ở KS Thời Đại 137 Trần Phú, Hải Châu, Đà Nẵng (650k phòng 2 giường đôi không ăn sáng) mà phòng khá đẹp, cực kì sạch sẽ, thơm nữa, hơi nhỏ xíu, ý là không có không gian trống nhiều, nhưng như vậy là quá đủ :)).

Rồi mọi người lo cắm sạc các thể loại thiết bị =)) tui lo đi tắm :)) tối đi chơi về tắm cái nữa, nói chứ ra tới miền Trung nóng lắm luôn đó, cái nóng nó cứ bao trùm chứ hông phải lâu lâu được miếng gió như ở Sài Gòn, nhưng chỗ nào đã mát thì cực kỳ mát, ví dụ như ở bờ sông :)). Lúc xuống lầu, có 2 tầng à, chờ thang máy chi, chị em tui đi bộ trước, tới lầu 1 ghé ngang bấm cái =)) làm ba mẹ tui đang đi tự dưng dừng lại giống trong Mr.Bean =)))))

100_8030
outfit cho tối đi chơi, thực ra cái áo trắng hở lưng nên đi ăn phải khoác áo cho lịch sự, về tới bờ sông là cởi ra luôn vì nóng chịu không nổi

Tối nhà tui đi ăn bánh xèo Bà Dưỡng, phải là của Bà Dưỡng nhé, chứ không phải của bà Dung bà gì gì khác đâu :)) vì trong kiệt đó còn rất nhiều quán ăn theo mà tui nghĩ là không ngon bằng. Mà quán nằm trong cùng luôn đó. :))

Địa chỉ: Bánh xèo Bà Dưỡng K280/23 – Hoàng Diệu, ĐN

Ghi chú: K là Kiệt, Kiệt ở miền Trung là Hẻm ở miền Nam và là Ngõ ở miền Bắc :)) mà cái số đường thì tui không nhớ nên search lại, mà search mỗi trang mỗi khác, nhưng ra tới đó bảo đến bánh xèo Bà Dưỡng thì ai cũng biết, đừng lo :))))

Nói chung trong bài sẽ hông có tấm hình nào chụp đồ ăn vì tui chỉ biết cắm đầu ăn, một phần vì đói bụng, một phần tui cũng hông thích mấy màn chụp ảnh khi ăn vì đi với gia đình là trò đó rất tức cười :)) với lại ai cũng muốn ăn, chờ mình cũng hông hay :)), một phần vì tui hông có máy cơ nên chụp compact cũng hông đẹp đẽ gì mấy nên thôi =))

Phải nói là trong quán cực kì đông, lúc tui mới vừa vô là không có bàn luôn đó :v. Ngoài bánh xèo thì còn có nem lụi, bún thịt nướng. Nhà tui ăn 3 đĩa bánh xèo, 4 phần nem lụi, 1 bịch bánh phồng tôm :)). Bánh xèo rất giòn, nhìn nhỏ nhỏ gần giống bánh xèo ở Phan Thiết chứ hông có bự tổ chẳng như ở chợ Gò Vấp đâu :))) bánh vàng, cực gì giòn và đến nổi hơi cứng :\, giá trong bánh xèo hơi ít nhưng vẫn có tôm thịt :)) rau sạch và tươi, nem cũng khá ngon. Đặc biệt là nước chấm khá lạ, giống như thịt nướng với xả xay nhuyễn ra vậy :)) tại lúc ăn gần hết chén nước chấm thấy có mấy miếng thịt :)) mà ngon lắm, đỡ ngán hơn chấm nước mắm ở miền Nam ;))

Một đĩa bánh khoảng 4 cái thì phải, mỗi cái 8k, 1 phần nem lụi mấy cây không nhớ nhưng 15k 1 phần. Trời ơi vừa ngon vừa rẻ khỏi bàn cãi, tui ăn quá trời luôn đó, mặc kệ đang kiêng đường bột, dầu mỡ các kiểu =))

100_8066
cái máy tui chụp buổi sáng nhắm mắt chụp cũng đẹp, chụp tối là ra vầy nè.

Ăn xong tự đi bộ về lại chỗ mình luôn, dễ đi mà cũng gần nữa :)) nhìn gg map thôi, “thời đại giờ có điện thoại không sợ chết” mà:)) đi trên đường thấy lắm quán ăn vặt như ở tp mình, hầu hết là các loại xiên que, món nướng, không để ý có phô mai que với trà chanh như ở mình hông :)) mà các quán đều có cái tên bắt đầu bằng “Quán Ăn Vặt” =)) mà lúc đó hơm có vô ăn vì bụng đã hết chỗ chứa :)).

100_8074

Đi bộ về là thẳng tới cầu Rồng, thường cầu Rồng tối thứ 7, CN mới phun lửa, mà từ hướng về sân bay lại là đ*t, phía hướng ra biển lại là đuôi :)) nhìn thì cũng hợp lý theo kiểu muỗi tên hướng ra biển lớn =)) nhưng mà từ sân bay vô trung tâm thành phố thấy ngay cái đ*t thì hơi tức cười:)). Buổi tối thứ Hai, khá vắng, mà bờ kè sông rộng lắm lắm lắm, tụi nhỏ trượt patin các kiểu, có người còn câu cá, hay nhất là có mấy chị mấy anh cực kì đẹp và trắng chạy xe bán kem :))) quên mất tên xe kem rồi nhưng ra đó kiểu nào cũng thấy. Đứng chụp hình một hồi thì đi dọc về phía cầu Hàn, có cái đường dành cho đi bộ ở phía gầm dưới chân cầu, làm lúc đầu tưởng phải băng qua đường ngay chân cầu sợ gần chết, có làn đường dốc cho người ta có thể chạy xe qua nữa, mấy đứa nhỏ trượt patin qua lại dễ thương ghê =)).

Đi dọc bờ sông cực kỳ mát, đi đến gần đối diện chợ Hàn thì có mấy nhóm bán đồ lưu niệm và vẽ chân dung, trời ơi mấy anh họa sĩ vẽ rất đẹp và bản thân mấy ảnh cũng rất đẹp, mà cỡ tuổi mình à :v huhu, đồ lưu niệm cũng khá rẻ mà hông thấy cái gì đặc trưng nên hông mua được gì, có điều bày bán ở dưới đất nên cũng ngại đứng lên đứng xuống, nó mà dựng thành gian hàng này nọ thì cũng cỡ mấy cái garage salesSài Gòn, có giày dép nữa, chỉ không thấy có quần áo thôi :)) mà có khi tối Thứ Hai nên hơi vắng. Đi xuống xíu nữa thì có mấy quầy kem, nước các kiểu và nhiều xe kem của trai xinh gái đẹp Đà Nẵng chạy vòng vòng, rất có tổ chức nhé, có tên, đồng phục đàng hoàng dễ thương lắm :)).

100_8088
Đôi vợ chồng mới cưới :v
100_8095
mực và bia :v

Cặp bờ thì có mấy cái tàu du lịch nhỏ nhỏ để chở khách đi dọc sông Hàn, nhà tui cũng đi thử 1 chuyến, và vé là 100k/1 người, ba tui thương lượng gì đó thì còn 350k cho 4 người, cũng có thể con em tui tính nửa vé =)))). Tàu du lịch của nhà tui đi là HDB, lúc đầu tưởng của HDBank, cuối cùng là HDBand =)) đối diện nhà sách Đà Nẵng trên đường Bạch Đằng, lý do chọn bên này là vì có nhạc sống, có ban nhạc và ca sĩ hát live cực kỳ hay. Anh đó hát nhạc Việt hay Anh cũng hay tuốt :(( giọng rất khỏe và vang cả một dòng sông. Nhà tui gọi thêm 1 đĩa mực nướng với 2 lon Ken :)). Gió thổi lồng lộng mát ơi là mát, ăn mực, uống bia, ngon kinh khủng :)) có một anh phục vụ trên tàu nhìn khá hiền, cũng cool, cao cao, đeo kính :)) chắc lớn hơn mình chừng 1, 2 tuổi, hoặc là bằng (vì giờ tui cũng 18 rồi ít ỏi gì :v). Ngồi một hồi trời mưa nên phải chạy xuống dưới, vì nãy ngồi ở trên nóc cho mát :)) nóc thì nóc chứ cũng có ghế có đèn này nọ, mà tại tui hông biết gọi là gì =)). Xuống dưới là thấy mọi người lo rút dây loa, trùm loa này nọ, lôi đàn, thùng gõ, Tambourine này nọ vô trong, xoay ghế lại và hát không mic luôn, quá dữ =)) nói chung tất cả những người của tàu đó đều biết hát, mà lúc đầu tui tưởng band có 3 người, tại thấy có 3 người mặc áo giống nhau :)). Thế là guitar, thùng gõ, đũa gõ, tambourine làm mấy liên khúc :)) toàn bài quen như Nồng Nàn Hà Nội, Em trong mắt tôi, Xinh tươi Việt Nam,… làm nhớ A1 kinh dị Mỹ :(((( rồi mấy bài tiếng Anh mà tui hông biết nhưng nghĩ chắc cũng dạng bất hủ, một chút gì đó rock nữa, nên có thể mấy cô Phương Helena hay Lan Trương, hay Khôi Trịnh biết rõ :)))) Rồi khúc kia đang dạo Về Ăn Cơm, anh ca chính hông nhớ lời =)) tui đang mẩm mẩm theo thì ảnh ra hiệu mọi người im lặng nghe tui hát =))))) mà tui cũng im luôn =))) hát gì nổi, tui chỉ thích mẩm theo người khác =)) với lại hông có mic giọng tui nhỏ xíu giữa bốn bề sông nước, đang gần đến điệp khúc thì có người đẹp gọi =)))) bạn trẻ LNT Cự Giải gọi hỏi thăm vì bản học du lịch, mà ngay tối hôm trước hứng lên nói chuyện lại với tui nên tui khoe tui đi ĐN cho bản thèm chơi =)))) và bản cũng than vãn tiếc nuối ganh tị với tui nữa =)), gọi “bạn” vậy thôi nhưng bản lớn hơn tui 3 tuổi lận :v :v :v gọi vậy cho trẻ cho đúng ý =)) nói chung tại xưa giờ tui đi chơi ít ai có lòng gọi hỏi thăm nên tui khoái lắm =)) nghe bản khoe cuối tháng có thể đi Hà Nội là cũng muốn đu theo :(((((, tui nói mai tui đi Huế bạn lại càng thêm quằn quại =)) thôi ráng đi, học du lịch mà lo gì hông được đi chơi :(( mới đi cả một tour miền Trung quá chừng dài đó :v. Rồi sau khi tui cúp máy thì anh hát chính cũng chia sẻ về band, band của mấy ảnh là ban nhạc của cô Siu Black đó, mà sau vụ cô vỡ nợ này nọ, không hát phòng trà nữa nên mấy ảnh phải về đây, ê mà ai biết đâu năm sau thấy mặt anh đó trên tivi thi The Voice :v =)))) mà thôi đừng thi, hát ở đó để sau này còn dịp quay lại nghe hát tiếp :)) hát giữa thiên nhiên nghe hay hơn nhiều :v. Rồi kết thúc chương trình là ca khúc Diễm Xưa, và lời chúc cả đại gia đình đi chơi vui vẻ, rồi lên bờ.

100_8107
hát hò các kiểu

Đi về khách sạn, lúc đó cũng hơn 11h, nếu đứng chơi hơn 45′ thì xem được cầu Hàn xoay, mà giờ cầu xoay cũng hông có tàu đi qua vì nhà máy chuyển ra cảng biển rồi, nên giờ xoay cho khách du lịch xem thôi à, mà mẩm chắc cũng hông có gì thú vị, tui hông biết có được leo lên cầu luôn hông ha, kiểu lúc sắp xoay lên đó đứng cho nó xoay, mình ngồi ở trển 30 45′ nó quay lại đi ra đi về =))) vậy mới vui. Nhưng cuối cùng thì cũng xách mông đi về ks :)) đường phố Đà Nẵng buồn lắm, tối có mình mình đi cứ như đi ăn trộm vậy =)) trung tâm thì trung tâm chứ nó hổng giống như Sài Gòn đâu :v đi ngang ks NewMoon mà lúc vô hỏi hết phòng á, thấy có 1 nhóm bạn ngồi trước sảnh vẽ nữa, trời ơi họa sĩ đẹp trai gì đâu, mà máy ảnh tui buổi tối chụp đúng gớm nên ko thấy rõ mặt, nhưng mấy bạn nên ra ngoải ngắm trai xinh gái đẹp ĐN cho biết, ai cũng đẹp, cũng nhã nhặn, con người cực kì hiền lành, chất phác và phải nói là cực kỳ nhiệt tình, chẳng phải tin đồn hay tung hô đâu, họ làm mình có cảm giác cực kỳ an toàn luôn đó.

100_8114
vẽ trước ks

Tối về ks xin cái bình thủy lên ăn mì =))) biết thế nào cũng đói nửa đêm nên thủ sẵn mì ly và xúc xích :)) mãn nguyện cả tối :)) người bên ks cũng nhiệt tình đun nước cho mình luôn rồi mới đem lên. KS buổi tối khu đó khá yên tĩnh, đặc biệt là cực kỳ thơm. Hai chị em tui đi tắm lại, mà ngàn đời bị cái kiểu vòi chung vòi sen và vòi chậu nó troll. Thay vì giựt lên nữa là mở được vòi sen, 2 chị em tui thấy nó có vẻ đã được giựt lên nên ra sức ấn xuống, cứ tưởng làm hư của người ta :v, làm phải đi ra hông tắm =)) cuối cùng ba vô làm được =)) điên vãi =)). Tối đó cũng gần 3 4h tui mới ngủ được :v. Vậy mà tối trước ham hố bảo thôi sáng ra biển sớm ngắm mặt trời mọc thử :))). Nhưng không được :))

Kết thúc ngày 1, tui thấy nó khá dài cho một bài viết nên đừng lại tại đây ;)). Hẹn P.2