Protected: Thế là gặp nhau

This content is password protected. To view it please enter your password below:


A day of a night owl

This is based on what I’m experiencing myself as a night owl.

One month ago, I decided to start writing dairy, but my dairy is more like a report of my thought process and feeling of a whole day, how it changes, especially in different hours.

After a month, I realize it has a pattern, it may not so clear yet, but I do want to share here first, then keep recording how my day looks like for next few month, even years,…

Before you read, bare in mind somethings:

  • I’m not a morning person, at all, which mean I’m more productive, faster and in high energy mode at night.
  • I don’t have any routine. I have my own schedule of working, meeting, but it is not in a routine.
  • I have been going through extremely different experience such as depression, stress, unsafe feeling, having really funny talk, super inspiring moment,… in the last one month, so it may affect this report.

I will start a day when I wake up:

2PM: a brand new day

Yes, it is the average hour that I wake up if I just sleep myself, no alarm, no meeting in the morning. My first feeling is hungry, of course, then I will feel ashamed, rushing for something even I don’t have anything to do on that day.

I will find food to eat first, then work or do something

3PM – 7PM: Productive zone #1: Information collecting

If I start working from the morning, after overcome the Slow zone around 10AM-2PM, I will gain some more energy to back to work.

If I start working from afternoon, this can be the most productive zone. I usually allocate these type of work like: collecting information, number, report, talk to people,…

7PM – 9PM: Distracting zone

Of course it is distracting. What do you usually do during this time? Dinner, relax, entertainment stuff,… Even though I’m a night person, but still a human.

I may have a proper dinner, or lots of snack. If I’m stressed, I intend to find more sweet things, high sugar level like ice cream, coke, chips, fruit,… more than any hour of the day.

At the same time, I can be really productive if I continue my productive zone #1 without skipping for dinner.

9PM – 11PM: Learning-new-thing zone

I may learn something new in this zone:

  • I watch lot of youtube video, especially informative and insightful ones
  • This one month, I also allocate this zone for studying IELTS.

But still easy to be distracted if people around me still awake.


11PM-2AM: Productive zone #2: Generating/Brainstorming

If I try to go to sleep around this zone:

  1. I will sleep right away if I am super exhausted
  2. I will be distracted from the sleep until 3AM

If I’m still awake:

  • I will draw (I’m practicing watercoloring and lettering)
  • I will design
  • I will write (blog, diary, even chatting with other people)
  • I will brainstorm some new ideas (while I’m doing these things above)
  • When I’m still studying in high school or university, I do homework this time

2AM-3AM: Depression zone

I call it so cause I cannot control my brain

If I go to sleep:

  • I still cannot sleep at all, I will keep thinking, my brain works harder than ever
  • If I’m stressed, all the bad things, scary moments will come back to my mind, really clearly
  • I even cry
  • I rarely fall as sleep in this zone

If I’m still awake and working:

  • I’m still working
  • It’s a bridge between brainstorming zone to implementing zone

3AM-5AM:  Productive zone #3: Implementing

If I try to sleep but still cannot sleep after depression zone:

  • I cannot fall asleep until 5pm or morning
  • My brain works even more intensive
  • It keeps thinking about what I can do to change the situation
  • I can even write a script for a movie or a speech in my head, really structured

If I’m still awake:

  • I start implementing my ideas
  • Most of the time I will work on somethings need to be structured (like strategies planning, guidelines, report,…)
  • When I’m still studying in high school or university, I do homework this time, especially essay
  • I can work much faster than normal people in this zone
  • I don’t feel tired at all
  • I feel peace

5AM – 7AM: Peaceful zone

I may fall asleep already or half sleeping, I only can sleep when I feel peace and my mind stop working.

If I sleep super early last night because of being so exhausted, I will wake up around this time and feel really peaceful.

7AM – 10AM: Don’t touch me

My brain cannot function anything

I hate hearing something loud (like being woken up by people voices), that’s why if I really want to wake up early, I will set my alarm with a song started with the singer’s voice.

Although I sleep early and wake up early, please don’t talk to me around this time.

I will be more sensitive but slow…

10AM – 2PM: I am really slooooooooooow

My brain starts functioning but I react to things really slowly.

I become calmer, or don’t give a sh*t.


So, it is a day of a night person, me, not every night person.

Sometimes I think I should change myself to a morning person, practice it, then become a habit, routine, lifestyle. And yes, I can sometimes.

Then my own capacity as a morning person cannot afford my work, I don’t have enough energy in day time.

It’s even worse when I try to wake up early, work a whole day, and at night cannot sleep as my brain is still working.

“But these people raised me”

 Hi, long time no write and read.


So, the story of the first week can be described by this:


 [I will never stop spreading the love to every heart, every where]

I wonder, how many time in this life, we say we want to have something, then did not do anything to achieve it.

I was that little girl, keep dreaming for nearly 20 years to be free, to go here and there, but never take any small step to go out of her comfort zone.

I was that little member in the biggest youth leadership movement in the world, keep saying I’m striving for Peace and Fulfillment of Humankind’s Potential, but still not proactively seeking to understand the people around me.

I was a grain of sand in this entire universe, thinking I’m self-aware enough, and still asking myself lots of questions why I’m living this way.


2016 marks a special life-changing experience for me when coming to Malaysia, working with other 11 people form other 5 countries around the world.

At the first moment here, I was so homesick, I missed motorbike, the coffee, food and and own bed. I was always isolating myself from the world, staying in my room, doing work by myself most of the time. I kept so many things in me.

These people, are the ones taking me out of my #anniverse but still giving me a safe space to express and develop. Getting closer to them, I started getting annoying sometimes as well haha. Small talk with favorite shisha place, randomly driving the car at 11pm to have ice cream and steamboat, eating outside and separately most of the time but if eating together, the dinner we cook must be much better than restaurant.

We stop using “guys” because not everyone is a guy, and to be more inclusive, I even feel annoyed when someone call me (in a group of people) “guy”. We use “and” instead of “but” to generate more ideas. We look at each other’s eyes when we talk. We appreciate everyday we enjoy the moment with the person we have.

Sometimes we yell at each other, sometimes we cry in front of each other, sometimes we laugh at each other, always we protect each other.


We are a team that takes personal well being to be priority and believes leadership is presence. We create a safe environment where is stress-, feedback- and conflict-allowing by being mindful and accountable to the team’s learning and development with observing, asking, and timely communication; and especially always seeking first to understand then to be understood. We are willing to forgive, unlearn and relearn by acknowledging and actively breaking assumptions for yourself and others, we don’t let ego get in the way – ask for emotional and task-related help when needed. And we embody the BOLEH (can) spirit in everything we do by using our vision for this organization to guide our decision-making.


After going through my conflict with family about why I postpone my study and go volunteering full-time in another country. I was running to Malaysia with my frustration about my college life and my country.

But the more I live into these principles everyday, the more my behaviors and thought process changed. Me, from a daughter who cannot communicate with her parent in daily life to a person who can seek first to understand their opinion and proudly asking them for support in a big decision. The more I learn, the more I know: the only way to stop the frustration is to take action towards it and if I working as a full-time leader, meaning I should be a leader at work as well as at my hometown, with family, friends and partners.


4 months ago, I was thinking about taking a step further to contribute to my country. Being a Vietnamese for 21 years, going through so many family conflicts and being under pressure of society’s standards, ‘fighting’ with my own University life frustration, then myself searching for more opportunities to grow and enrich my experience every single day here and there, I understand how much Vietnamese youth need more and more platform to express themselves, to experience more challenges, where their ideas can be heard and their potential can be fulfilled.

And how everyday, I get starting from the smallest action is seek to understand people, respect their differences and enable them to find their own Peace and be the best version that they want to be and can be. How day by day, I can make this organization be more accessible to everyone everywhere, provide more opportunities for youth to see the world, be a better person, bring a warm heart back to their homeland, empower them to become a leader and take action for a better world.


But I’m not taking steps on that way anymore, still, everyday, I keep striving for #PnF (Peace and Fulfillment of Humankind’s Potential) with my daily action and behaviors.

Because, the #PnF is on us.



Thanks for inspiring me @EdSheeran and @MiuLe

Mấy bài học sau khi tập tô màu

Ở nhà có mấy quyển tô màu do người yêu cũ của con nhỏ em tặng, chia tay xong không thèm đòi lại, em gái cũng không thèm tô. Với lại, trước giờ hay đi mua màu chì, màu sáp, bút lông màu các thể loại, để mãi hết mực nên là #bàihọcthứnhất trưng dụng để giải trí trong giai đoạn kinh tế khủng hoảng.


Trong lúc tô, phát hiện mấy điều sau đây:
1. Màu cam là màu phá game dù nhìn nó tươi nhất. Cũng giống như con người vui vẻ nhưng không phải chỗ nào cũng có thể bay vô vui được.
2. Lá hông nhất định phải xanh, hoa hông nhất định phải đỏ. Cũng như trai hông nhất thiết phải men, gái hông nhất thiết phải bèo. Nhưng nhiều khi dùng đúng xanh cho lá, đỏ cho hoa nó lại hài hòa đâu vô đó, bớt nghĩ, bớt đỏng đảnh, bớt bướng, bớt bèo nhèo.
3. Nhiều khi chỉ cần 2 màu và các tông của nó là đủ đẹp. Cũng như con người cần vài đứa bạn thân nhưng tụi nó đa dạng, thú vị là chơi đủ vui.

Con học được là…

Đây là thư gửi ba, giữa những ngày 20 tuổi bão tố nổi lên trong lòng.


Gửi ba, 

Con biết con không giỏi ăn nói, đối với người càng thân lại càng không. Nên cái gì cũng giữ trong lòng, nên hay cáu bẩn, hay khóc, hay tỏ thái độ, vì đơn giản là không nói được. Thế thôi, con viết ra, mong ba hiểu con.

Nhỏ đến lớn, lúc nào con cũng mang cái mác con ngoan trò giỏi, học thì phải top lớp, thi thì phải đậu, lúc nào cũng học hành chăm chỉ, nghiêm túc với mọi thể loại luật lệ, lúc nào cũng có cảm giác có ba có mẹ, có mọi người, dõi mắt đợi mong con làm điều gì đó thật lớn lao.

Nhưng mà, hồi đó, con không biết gì hết, con chẳng biết mình muốn gì, thực sự thích gì, nên ba mẹ đặt đâu thì ngồi đó. Nhưng vì bản thân con chẳng biết mình muốn gì, nên xem việc để người khác sắp xếp thay mình là một vinh hạnh. Ít ra thì không ai bỏ mình lạc lối.

Qua thời gian, con học được là, thật ra, để người khác chỉ đạo mình làm gì đó, là thứ ngu ngốc nhất trên đời, là thứ đáng xấu hổ nhất trên đời. Việc không biết mình là ai, thích gì, muốn làm gì, sống để làm gì, cũng là thứ thất bại cơ bản nhất trên đời.

Con chưa bao giờ kể chuyện này. Nhưng con vẫn còn nhớ hồi lớp 8, lúc đăng ký học nghề, hồi đầu đăng ký tin học, hồi sau vì thấy lớp mình đứa nào cũng học dinh dưỡng, sợ quá, sợ học một mình, sợ mình khác biệt, thế là đi xin thay đổi thành dinh dưỡng. Rồi ngày hôm sau, thấy mình thật sai với bản thân, lúc đó mới đi năn nỉ giáo vụ đổi lại thành tin học. Vẫn nhớ ngày hôm đó, lòng con rối bời, đứng giữa sân trường rớt nước mắt, vì lúc đó con nghĩ, có mỗi chuyện nhỏ vậy mà bản thân mình còn không quyết được, thi cuối năm thi học sinh giỏi thi môn nào còn chưa biết, năm sau thi vô trường cấp 3 nào cũng không, rồi thi ĐH sao, rồi sau này mình làm gì, con không biết mình muốn gì hết. Lúc đó con thấy mình xấu hổ vô cùng, vì chính bản thân mình mà còn không hiểu mình thì ai hiểu giúp đây. 

Qua thời gian, con học được là “If you do not lead yourself, others will” tức, nếu bản thân mình không điều khiển được mình, bản thân mình không quyết được cho mình, thì người khác sẽ làm thay mình, mà khi họ có quyền, thì họ sẽ làm mọi thứ có lợi cho họ, lúc đó, mới gọi là làm “cu ly”.

Hồi nhỏ, con luôn nghĩ, mình rất thích hợp cho việc học, vì mình thông minh, học nhanh hơn rất nhiều người, nắm được rất nhiều thứ, ai cũng nói vậy. Sau này, nghĩ lại, đúng là vậy thật. Nhưng mà hồi nhỏ, con chỉ biết học sao cho được điểm cao, học sao để viết chữ cho đẹp, học sao để đậu được ĐH, để được tốt nghiệp, để ra có bằng rồi đi xin việc của người ta.

Lại một câu chuyện khác, hồi lớp 4, con từng chơi thân với một đứa. Trước đó, con luôn là đứa có nét chữ rất xấu, cầm bút thì sai, lúc nào cũng lem mực, ba mẹ thầy cô bỏ ra không biết bao nhiêu thời gian để rèn, rồi cuối cùng, cũng chỉ để có một ngày được vào đội thi viết chữ đẹp. Vẫn nhớ hôm đó, con được chọn vào thi tập thể, và nó, nhỏ bạn con thân, là đứa bị bắt ra khỏi phòng. Con vẫn nhớ cách nó vừa rớt nước mắt và cho con cái liếc dài cả thế kỷ. Lúc đó, con thấy mình, và nó, như là nạn nhân của thành tích, của kỳ vọng từ người khác. Sau hôm đó, lúc nào nó cũng ghét con, lúc nào cũng tranh thủ nói này nói nọ, chân đang gác vào ghế thì nó ngồi từ sau đá bàn chân mình xuống. Ơ, con cũng uất lắm chứ, vì con có làm gì đâu, tất cả là tại họ, tại thầy cô, tại cha mẹ, tại thành tích, những thứ vô nghĩa, đã làm tình bạn của mấy đứa trẻ rạn nứt, không biết sau này có ai thấy xấu hổ không, nhưng con thì thấy xấu hổ cho mình lắm.

Rồi lớn lên, tự hỏi, viết chữ đẹp để làm gì. Con nhỏ hồi đó được nhận phần thưởng của trường (thay vì con, mà con cũng chẳng cần làm gì) vì ba mẹ nó là trưởng hội phụ huynh dù HK1 học sinh khá, có làm được cái gì sau này không? Có vào được cái trường cấp 2 cấp 3 nào đàng hoàng hơn không?

Cuối cùng, những đứa trẻ, chẳng biết mình muốn gì, đã bị điều khiển như vậy đó!

 Con luôn thích học và chưa bao giờ ngừng học hỏi. Con học từ trong mọi việc con làm, từ những thứ con đọc, con xem, và cả khi con nói chuyện với một ai đó, con học từ thất bại và thành công của người khác, học từ việc gia đình mâu thuẫn với nhau, học từ mọi thứ, học cả khi con viết, cả khi con làm sai gì đó, học từ thầy cô, bạn bè, đồng nghiệp, anh chị em,… 

Kể cả việc viết mail cũng là thứ cần phải học, đi ăn uống cách đối xử với bồi bàn cũng là điều nên học, đi trên đường biết kiềm chế bản thân không bóp kèn inh ỏi cũng là thứ cần học, đi đây đi đó biết cách xếp đồ sao cho nhanh cho gọn cũng học, kể cả việc hiểu bản thân mình muốn gì, con cũng phải học. Và con luôn nghĩ, những thứ đó mới là thứ đáng học, hơn là việc đến trường để học, để được học bổng, để tốt nghiệp giỏi, để ra trường xin việc dễ hơn.

Con không chê trách bất cứ ai việc họ học giỏi, được học bổng, rồi tốt nghiệp giỏi, ra trường bằng cấp cao ai cũng nhận, con cũng nể lắm. Nhưng đó không phải là cái con muốn, ít nhất là ở đây.

Con ghét đến trường, đơn giản vì, thời gian con bỏ ra ở đó không còn mang lại nhiều giá trị cho con. Con không muốn đến trường chỉ để điểm danh, rồi thấy cả lớp lăn ra ngủ. Nhiều lúc vô lý lắm, đi học trễ, thầy không cho điểm danh, thế là cuối học kì bị 2 lần như thế, thầy tính nghỉ học, và cấm thi. Mặc dù mình ngồi một đống ở đó, học đâu nhớ đó, còn chúng nó giữa giờ đi về, lăn ra ngủ nửa lớp. Hỏi sao không ngán. 2 năm trở lại đây, ngày con đến trường chắc bằng phân nửa người ta, điểm trung bình chắc cũng chỉ bằng phân nửa người ta, nhưng cái gì ra cái đó, môn nào con thích thì chắc chắn học tốt hơn ai hết, môn nào không con chẳng muốn tốn lít xăng nào để đến trường. Thời gian ít lắm, làm sao có thể cố gắng mãi cho thứ mình không thích được.

Năm 3 được làm nghiên cứu, thầy cô thì bảo, hãy tự thắc mắc về mọi thứ xung quanh, đặt câu hỏi cho nó, rồi chọn đề tài nghiên cứu về nó. Nhưng khổ nỗi, mấy thứ tụi con muốn làm, thì thầy cô không chịu. Họ sợ tụi con làm không được, họ sợ tụi con làm sai, họ sợ tụi con sợ. Đến khi vật vã mãi 2 tháng trời viết ra cái đề cương đẹp đẽ, tìm không biết bao nhiêu tài liệu, kể cả đang đi Đà Lạt cũng thức đêm mà viết cho xong, bao nhiêu tâm huyết muốn đem đề tài của mình đến cho mọi người hiểu mình đang làm gì, cả cô giảng viên hướng dẫn (một trong rất ít người con nể ở cái trường này) còn bảo con viết tốt nhất trong nhóm cô hướng dẫn, cô bảo có mấy chỗ con làm hơi lạ, nhưng cứ thử đi. Vậy mà, giảng viên dạy môn viết (môn hướng dẫn cách làm nghiên cứu) lại cho con cái điểm số không thể hiểu nổi. Vì con làm sai? Vì con làm khác? Để rồi con cũng không có cơ hội được hoàn thành đề tài đó trong kỳ 2. Bạn bè bảo, đi làm rõ đi, đi hỏi vì sao đi. Mà sao con thấy, chẳng có động lực gì hết, sao con thấy mất lòng tin quá, sao mà mình phải xin xỏ người khác công nhận cái mình làm là đúng. 

Thứ duy nhất con học được từ ngành này, đó chính là sự tôn trọng. Không bao giờ con nhận xét thứ gì đúng, sai, mọi chuyện đều có lý do của nó, con người làm gì thì cũng có lý do của họ.Và con tôn trọng hết tất cả những lý do đó. Vì suy vào cốt lõi, thì dù lý do đó là gì, là cũng do mình nghĩ ra. Họ chọn làm một việc gì đó hay không làm việc gì đó cũng có lý do, và họ chọn lý do này thay vì lý do kia, cũng có lý do. Đứng góc độ nào, điều gì cũng có cái sai cái đúng, nhưng con không đứng ở đâu cả, con tàng hình và sống thẩm thấu vào sự vật sự việc, để biết rằng, trên đời chẳng có gì sai gì đúng, chỉ có mình, mình có chấp nhận nó hay không thôi.

Nên con nghĩ, chắc là vì cô không chấp nhận, nên cô chấm sai. Còn con, con chấp nhận bỏ cuộc việc thuyết-phục-người-ta- cho-rằng-mình-đúng. Con có lý do riêng của con. Cô có lý do riêng của cô. 2 lý do không hề giống nhau, thì có nói thế nào cũng chẳng thay đổi gì. 

Qua thời gian, con học được từ những mâu thuẫn của gia đình, rằng hòa bình hay chiến tranh, hạnh phúc hay mâu thuẫn, đều xuất phát từ, liệu rằng mình có chung mục đích? Và chúng nó có đồng nhất với nhau? Ba có cái lý của ba, mẹ có cái lý của mẹ, con cái có cái lý của mình, nhưng nó không giống nhau. Chúng ta đều muốn hạnh phúc, nhưng cái hạnh phúc mình muốn không hề giống nhau. Hạnh phúc của ba có thể là con cái học hành giỏi giang, của mẹ có thể là kiếm được nhiều tiền, được ở bên gia đình, nhưng của con lại là, con muốn làm điều con thích, được ba mẹ tôn trọng, là ít bị kỳ vọng nhiều vào mình, là ba mẹ hiểu nhau, là không phải lo lắng mỗi lần muốn xin ba đi đâu hay làm gì đó, là có quyền quyết định cho bản thân mình.

Đó, hạnh phúc của con đơn giản là lớn lên, không phải sống bám ba mẹ. Con cảm thấy xấu hổ khi cả việc con phải chọn học cái gì, cả nhà phải xúm lại chọn giùm, hết người này bảo học cái này, đến người kia bảo học cái kia. Con cảm thấy xấu hổ khi 18 tuổi đầu đi đâu chơi cũng phải chờ xin ba mẹ. Con cảm thấy xấu hổ, khi mình giờ 21 tuổi kém 3 tháng rồi, vẫn còn ở nhà, vẫn phải để ba cho cấp tiền tháng, để ba nói ba muốn lo đến công ăn việc làm. Không phải là con không cần, nhưng bản thân con không muốn thế. 

Trong một quyển sách mà con đang đọc, tác giả có bảo: “Người tự trọng có hạnh phúc, có tự hào khi được sự ghi nhận, mến trọng hay ngưỡng mộ của người khác dành cho mình không? Câu trả lời đương nhiên là “Có, rất hạnh phúc, rất tự hào”. Nhưng đó chưa phải là hạnh phúc lớn nhất. Niềm hạnh phúc lớn nhất với họ là niềm tự hào sâu kín và riêng tư từ bên trong con người của họ về những việc mà họ làm, về những điều mà họ theo đuổi.”

Và con là con người tự trọng, thật may là mình còn giữ chút gì cho bản thân. Còn biết hạnh phúc, còn biết xấu hổ, biết tự hào về mình, biết khi nào nên chọn cái gì và buông bỏ cái gì.

Con không bỏ học, con cần thời gian để suy nghĩ lại, liệu đến trường có mang giá trị gì cho mình không. Con không sợ học ngành này ra trường không kiếm được việc, con có thể làm mọi thứ, nhưng con cần thời gian để thử nhiều con đường khác tốt hơn khi con có cơ hội. Con không bỏ cuộc, con có thể sai lúc này, nhưng con sẽ đúng lúc khác, quan trọng là bản thân con có chấp nhận điều đó không. 

Con tham gia vào AIESEC, không chỉ vì con thích, mà là vì con muốn. Con muốn được hiểu mình hơn, con muốn được biết mình còn làm được nhiều thứ như thế nào, con muốn được học hỏi nhiều hơn, con muốn được phát triển mình lẫn người khác, con muốn đóng góp; con không muốn người khác nói con phải làm gì, con không muốn bị họ đặt đâu mình ngồi đó, con không muốn làm nạn nhân của bất cứ ai.

Con hạnh phúc dù con có làm sai, hạnh phúc dù con có là nạn nhân của sự ham công việc, ham ăn chơi, ham đi đây đi đó, của chính mình.

Không phải ai cũng có cơ hội này, không phải 1,8 tỉ người trẻ trên thế giới đều có cơ hội như tụi con. Cơ hội gì? Cơ hội được hiểu bản thân mình, được sống đúng với thực lực, được tìm hiểu xem mình muốn gì, và được làm điều mình muốn, được sai, được làm lại, được thử thách, được làm những thứ to hơn chính bản thân mình. Nghĩ lại, tụi con cũng chỉ là những đứa trẻ, nhưng là những đứa trẻ độc lập, những đứa trẻ hạnh phúc vì có những thứ cơ bản nhất của con người – ý thức được bản thân mình. Rồi biết tự tìm tòi, học hỏi từ mọi thứ, biết tự giải quyết vấn đề của mình và những điều xảy ra xung quanh mình. Rồi lại mang lòng mong muốn được giúp người khác, cũng muốn họ được như mình. Rồi lại đi khắp thế giới nói với nhau rằng, tao hiểu mày mà, dù nước mày có chiến tranh đạn bom ỳ xèo thì mày vẫn là người tốt, và tụi mình phải làm tốt hơn cả thế này.

Leadership là gì? Lãnh đạo là gì? Có phải làm CEO, làm ông trùm, làm bà chủ quán là lãnh đạo không? Tùy mọi người định nghĩa, nhưng đối với con, nó là những gì con học được, và hình thành nên con ngày hôm nay, một đứa biết mình là ai, muốn gì, cần gì, biết mình đang làm gì, quyết định gì và sẽ trách nhiệm cho điều đó.

Con không viết những điều này để xin ba hãy tin là con đúng, con không xin ba hãy cho con đi, cho con làm cái con muốn. Vì con có lý của con, ba có lý của ba, ba có cho hay không con cũng sẽ làm theo bản thân mình. Con không cảm tính, những quyết định quan trọng như thế này con chưa bao giờ cảm tính, chỉ sợ người khác quyết giúp mình, chứ ai lại sợ lời mình quyết. Nên con sẽ chịu trách nhiệm cho những gì con làm ngày hôm nay. Và con vẫn sẽ chấp nhận bản thân dù mình có sai đi nữa.

Chuyện Đại học, chắc là con sai rồi, con chọn sai nơi, con không quyết đoán, nhưng con chưa bao giờ hối hận, vì ít ra nó đã đưa con đến một quyết định tốt hơn.

Con không đi làm cho người khác. Con đi làm cho bản thân con, vì những gì con tin tưởng. Và con chưa bao giờ nghĩ mình đang làm việc cả, vì đó là những gì con thích. Con có mệt, nhưng chưa bao giờ con muốn bỏ, vì đó là điều con thích. Không ai đi với AIESEC mãi được, nó chỉ là một phần của cuộc sống này thôi. Con đang tận dụng nó, để giúp mình lớn lên, rồi làm nhiều thứ tốt hơn mỗi ngày. 

Có thể, con sẽ quay về học tiếp, có thể con sẽ đi du học, con tự kiếm học bổng, ba đừng lo, không có ít cũng có nhiều. Nếu mình có thể học bất cứ đâu, thì việc học sẽ là việc cả đời, mà cả đời, thì chẳng bao giờ muộn. 

Tự trọng con cao lắm, con không thích thua ai đâu, con sẽ phải đi xa hơn, học nhiều hơn, làm nhiều hơn. Thật ra, hơn ai cũng được, thua ai cũng không sao, nhưng quan trọng là phải hơn con của năm trước, của tháng trước và của hôm qua. Biết tự lo cho bản thân mình và tương lai của chính mình.

Dù cuộc đời con có sai, thì nó cũng là cuộc đời của con, con tự hào vì con có quyền điều khiển nó, khiến cho nó sai đẹp đẽ theo cách của mình

Ba mẹ đừng tự hào vì con kiếm được bao nhiêu tiền, mà hãy tự hào vì con biết sống hạnh phúc như thế nào. 

Con biết là con gái, ba mẹ sẽ phải lo hơn về nhiều thứ. Nhưng hãy tin tưởng vì con tin con. 

Con gái của ba.



Không phải là nhớ, mà tại thấy ảnh post hình lên Instagram nên nhớ tới vài thứ thôi.

Milos là bạn President của AIESEC Montenegro, gặp nhau ở IPM. Milos thì đẹp trai xuất sắc các bạn ạ. Gương mặt tây kiểu tài tử í. Ảnh suit up lên một phát thì mình với Quyên chỉ biết lăn đùng ra xỉu.

Kỷ niệm với Milos thì không có nhiều. Chỉ là vài lúc gặp nhau trong IPM.

Nhớ đem party đầu tiên, sau khi mua bia của tụi mình, thì ảnh chạy qua ngồi với Nate đánh đàn. Lúc đó thấy anh này dễ thương quá, kiểu vừa đẹp vừa thân thiện.

Rồi cái đêm giao thừa, đang ngồi một mình, ảnh chạy lại “Are you CC?” “Ừa” “Cho cưng nè” và cho mình chọn 1 cái vòng tay. Mình chọn một cái be bé, có dòng chữ “It’s not the goodbye that hurts, but the flashback that follow”. Thiệt ra lúc chọn hông có đọc hết dòng chữ mà chọn tại thấy cái vòng nó lấp lánh hạt hạt li ti :)). Hồi sau đi qua đi lại, cảm ơn ảnh lần nữa. Ảnh kêu “Để coi vòng cưng có câu gì” *đọc đọc* *quay qua ôm mình*.

Lạy hồn, đó là lần đầu tiên, mình thề, mình không muốn ôm bất cứ thằng cơ bắp lực lưỡng nào nữa. Lúc đó mà nó không bỏ mình ra chừng 3s nữa chắc tắc thở tại chỗ. Sau này nghĩ lại, một là ảnh xỉn, hai là còn mấy ngày cuối nên cảm xúc dâng trào nên mới siết kiểu đó. Nhưng giờ nhớ lại vẫn còn thấy sợ cái ôm hôm nào =))


Cách đây một tháng, đi IGNITE, đem theo mấy cái vòng để đeo, trong đó có cái của ảnh. Nhưng không biết làm sao mà sáng đi Y2B lại không thấy nữa dù trước đó đã cho vào túi xách hết rồi.

Thế là nguyên sáng đó dù mặt phải cười chào khách nhưng lòng thì nặng trĩu một đống luôn.

Tới bây giờ nhắc lại vẫn buồn. Lâu lâu thấy Milos trên wall lại thấy có lỗi. Chẳng lẽ inbox “ê anh ơi em làm mất cái vòng anh cho rồi huhu” =))

Thôi thì xem như It’s not the goodbye that hurts, but the flashbacks that follow đi.

Xin lỗi Milos,

Tặng anh,


Viết về bà mụ này thì cũng nhiều lắm.

Nhưng hôm nay muốn viết tại vì hôm nay đi ăn với nhau.

Vy là bạn thân. Thứ bạn thân lâu lâu gặp lại vẫn thấy thân.

Vy chơi chung từ hồi cấp ba, nhưng hồi đó nhiều lần cũng hông ưa nhau cho lắm. Cái chuyện này thì không nhớ thế nào, khi nào nhớ thì viết tiếp.

Còn bây giờ, Vy nó cứ tung bay vậy đó, tóc ngắn, vẫn ăn nhiều, ham giảm giá, ham đồ đẹp, cũng ranh lắm. Mà cứ thích chơi với bả hoài.

Nhiều khi đó là con người mà mỗi lần gặp nhau chỉ muốn kể hết mọi thứ xong đi về, không biết next step là gì, chừng nào gặp nhau. Chỉ biết ê bữa nào đi ăn/đi mua cái này cái kia, còn bữa nào thì không biết là bữa nào. Một khi đã biết bữa nào thì thường đi liền, hẹn lâu quá nó nguội.

Hồi đó, đứa nào cũng có cái khổ riêng, lâu lâu lên cơn thấy mệt mỏi, muốn bỏ hết, tại hồi đo đứa nào cũng tham haha. Giờ thì, hai đứa chơi lâu vì chắc chỉ còn mỗi hai đứa là sống theo chủ nghĩa “làm điều mình vui”. Mặc dù mình cũng ham làm cho ra ngô ra khoai lắm, nhưng cái mình làm đều là cái làm cho mình vui, chứ hông phải ham làm nhiều cái. Nhờ vậy mà nhiều khi chỉ có hai đứa nói chuyện hai đứa hiểu. Từ thời cúp học ngoại ngữ để đi ngồi trà sữa kể chuyện hận đời và nói xấu người khác, đến khi đã ngồi uống được starbuck bằng tiền của mình làm ra vẫn còn muốn cúp học, nhưng kể chuyện yêu đời và vẫn nói xấu người khác (có góp ý) =)).

Chơi với Vy thì nghĩ tới đồ ăn, quần áo độc, và mấy thứ chẳng ai nói tới trên đời, nhưng mình vẫn hiểu.

Chơi với Vy vui lắm, hông có mệt như chơi với Dương =D

Tặng Vy,


Hôm nay ngồi feedback bài cho member, tự dưng nhớ Nikki.

Nikki là chị gái Hà Nội, cũng ở AIESEC, từng làm coordinator cho mình hồi chạy campaign 50 VN Youth Ambassadors. Giờ chị lên VP của chi nhánh luôn rồi, hí hí.

Nhớ Nikki lúc feedback là tại nhớ mấy bài Nikki viết. Nhớ ngày có một mình đi săn Hà Nội talent về, hỏi hỏi vài câu với vài người, thế là chọn được Nikki (và Đức). Cũng chẳng nhớ cụ thể lúc đó Nikki hơn gì những bạn kia về kỹ năng viết, vì chẳng có kêu bạn gửi bài mẫu, chỉ đơn giản thấy con người này đáng tin, có thể sẽ theo sát mình suốt chặng đường, thế là chọn.

Nikki ở ngoài đời, giọng nói khàn khàn, giàu năng lượng, nhìn lên gương mặt là thấy dư năng lượng rồi :)). Lúc nào cũng có cái để nói về, thích đi khám phá chỗ này chỗ kia, không bánh bèo, rất siêu nhân và cực kì có tâm (hay người ta gọi là nhiệt huyết).

Những ngày đầu làm việc, ngồi feedback cho nhau từng câu hỏi để đi phỏng vấn nhân vật. Lúc đó mình còn sợ feedback kỹ hay lố quá thì member thấy không thoải mái, nhưng cuối cùng lại thấy Nikki hào hứng vì có bản câu hỏi đẹp đẽ mà mai có thể đi phỏng vấn nhân vật trơn tru. Rồi mấy ngày không hẹn được nhân vật một ngày đẹp trời nào để phỏng vấn, Nikki vẫn chăm chỉ hỏi thăm mình, dù là về quê cũng ráng chạy theo nhân vật hỏi có thể phỏng vấn qua skype không. Đó, có tâm quá trời.

Nikki lúc viết bài không biết có giống Nikki lúc đi sell không (vì chưa  bao giờ thấy Nikki đi sell). Nikki viết không chuyên, giọng văn đọc là thấy không chuyên, vì những cái Nikki viết, đặc bản sắc của chính bản thân chỉ, không ăn ngôn ngữ báo chí, giàu cảm xúc. Thứ cảm xúc không phải để tự trôi, mà là có tự nghiệm lại cả trăm lần mới dám viết ra.

Hồi đó bài Nikki gửi về phải sửa nhiều lắm, nhưng chỉ sửa mỗi typo hay danh xưng nhiều chỗ lộn xộn thôi, chứ toàn bài thì không thể sửa được. Đơn giản là từng ý là từng suy nghĩ, từng cảm xúc của lúc được nghe câu chuyện đó viết lại, nên không sửa được, vì sửa là hư hết.

Nikki lúc phỏng vấn cũng đặc biệt lắm. Lần đầu nghe lại bản thu âm của Nikki phỏng vấn chị Milena mà thấy chị làm tự nhiên quá. Nhiều khi mình phỏng vấn, dù bảo là mình trò chuyện thôi, nhưng nhiều lúc cũng dần dần bị cứng khi đến mấy đoạn tìm không ra cái hỏi sâu nữa, thế là hỏi mấy câu có sẵn theo nội dung campaign. Còn Nikki từ đầu tới cuối, làm mình có cảm giác như chỉ tới nhà chị Milena để đi chơi vậy :)) dù là có người hỏi người trả lời từng đoạn một, nhưng nó lại thoải mái sao đó, không biết lúc đó nhìn sẽ như thế nào, vì mình chỉ được nghe. Hay vì giọng Hà Nội nên như vậy?! :))

Bởi vậy đó, nên mấy bài Nikki viết, nó viral kinh khủng. Bài đầu tiên thì top view chỉ trong một đêm, vài bài sau thì gửi báo nào, báo đó cho lên ngay, lại còn được chép từ báo này sang báo khác.

Sau này mình thấy hơi có lỗi với cả team vì không có để tên người viết ở cuối bài. Vì mình nghĩ quan trọng là người ta biết đến AIESEC, chứ hông phải mình, còn mình thì tự chúc mừng và động viên nhau thôi. 

Được vài tháng thì Nikki nhậm chức VP, rồi bay vào đây (với Đức) phụ cả CC làm Global Village. Lúc đó thấy member mình có tâm kinh khủng khiếp. Dù mình hông giữ được lời hứa dẫn cả team đi ăn bù cho mấy tháng ngày sáng phỏng vấn, tối cắm mặt viết (vì phải đi Cambodia ngay sau hôm đó), nhưng mọi người vẫn vào đây mấy ngày cho event, cũng chạy tới lui, cũng phụ nhau gói từng cái quà, xếp từng tờ rơi. Thương quá trời!

Mặc dù trên mạng, chat chit thì xưng tên, nhưng ra ngoài đời thì chị với Dương, em với Nikki. Cứ mỗi lần thấy chỉ là thấy giống như đứng kế siêu nhân, được bảo vệ, được che chở vậy đó :))

Hồi IGNITE, trưa đầu tiên ngồi ăn chung một bàn, cả đám nói bậy bạ gì đó mà chỉ miền Nam mới hiểu, thế là Nikki với member cứ ngồi nghĩ mãi không ra :)) Rồi thấy thằng member cũng y chang leader của nó, dù là không hiểu nhưng nói ra câu nào lại sặc sụa câu đó. Thương Nikki ngây ngô =))

Giờ hông có làm trực tiếp với nhau nữa, nhưng lúc nào cũng mong kiếm được một member như Nikki. Dù lớn hơn leader nhưng luôn cam kết với công việc, đặt cảm xúc đúng lúc, ý thức với câu chuyện mình nghe và kể lại, và luôn che chở cho người khác (cho leader bé bỏng :)) ).

Thiệt ra hồi đó chưa bao giờ xem mình là leader hết á, lúc nào cũng muốn là teammate, vì ai cũng làm như nhau hà :)

Sau này, mỗi lần nghe leader của Nikki (làm trong team mình) khen Nikki là thấy vui lắm. Chẳng biết sao vui vì mình chẳng giúp develop chỉ ngày nào, nhưng chỉ lúc nào cũng nhắc đến GYS hay VYA như một phần đặc biệt, dù là làm coor ở nơi xa xôi, đến mức nhiều khi mình thấy có lỗi vì đã không đủ gần để chăm sóc nhau tốt hơn.

Chỉ mong Nikki có một term hoành tráng, chăm sóc member thật tốt, đạt goal và luôn có tâm với mọi thứ mình làm như trước giờ vậy.

Tặng Nikki,



Đáng lẽ mỗi ngày một bài, nên hôm nay lỡ nhớ thêm về người này, nên viết.

Nate là bà chị cùng làm AIESEC. Nói là cùng làm chứ chưa làm việc với nhau ngày nào, chỉ có cùng nhau 2 lần qua Cam chơi :))

Lần đầu biết Nate là hồi IGNITE National Conference của AIESEC năm 2014. Lúc đó Nate làm MC cho tối thi nhảy AIESEC dance. Mà hồi xưa thì thích bánh bèo lăm, nên nhìn một đứa con gái như con trai, giọng khàn khàn, nhìn bực bực chịu không nổi. Nên hồi xưa ghét Nate tới bến. Đến tận đêm gì đó không nhớ mà phải mặc đồ đẹp lộng lẫy thì bả lại chơi cái một cái đầm hồng ôm dài bất tận. Lúc đó lỡ ghét tới bến nên chỉ ước gì ai đó đem bả lên đảo hoang rồi rời cái bến đó liền.

*Nói ghét cho có vần và nhấn nhá thôi chứ chỉ dừng ở mức độ không ưa không đụng tới, chứ trong AIESEC hông có ghét ai hết hự.

Rồi lúc mình làm cho CC team được 2 3 tháng thì Nate cũng vào. Nhớ chiều hôm đó team ER ngồi meeting dưới sàn, mình ngồi làm việc trên bàn, trong cái CC office, tính mình thì hay lo ra, làm việc mà có ai nói chuyện gì hấp dẫn kế bên tai thì chịu không được, phải nghe thôi. Nên nguyên chiều hôm đó chẳng làm gì, chỉ ngồi nghe ER meeting với nhau. (Xin lỗi Đạo)

Mà không biết hôm đó trời thanh gió mát thế nào, trong lòng dễ chịu, cái cảm giác khó ưa hồi xưa đã biến đi đâu đó, mình thấy Nate ngồi đó, vẫn tóc ngắn, hơi xù xù, thân hình đô đô như con trai, tự dưng nhẹ nhàng một cách khủng khiếp!

Nate nói cái gì thì không nhớ. Chỉ nhớ sau hôm đó tự dưng mình muốn chơi thân với Nate quá trời, vì còn cảm giác như đằng sau con người này là hàng tá thứ thú vị.

Rồi vậy đó, mỗi lần thấy Nate tới office là bu vô bu ra nói những chuyện không liên quan, lâu lâu thấy tiếng bả đàn dưới nhà thì chui xuống nghe. Có hôm tự dưng đi mua Lotteria đem qua office ăn trưa, không biết sao lại mua nhiều, nghĩ chắc team mình chưa ăn nên mua hờ, không thì cũng vô bụng mình; ai ngờ qua office thấy bà Nate (với Ginny) cũng ôm bụng đói chưa kịp ăn gì, xong không suy nghĩ gì mà đưa luôn nguyên gói gà lắc cho bả. Lên thấy tới phòng thấy Dee cũng ngồi một đống (Xin lỗi Dee).

Rồi còn những cái gì nữa đó không nhớ, nhưng rồi không biết sao thân với Nate quá trời. Chỉ biết mỗi lần bả đàn bả hát là biết bả vui, dù có hát bài buồn thì bả chắc cũng đang vui vì được hát được đàn.

Nhớ lúc CC gặp vấn đề rồi có hàng tá thứ xảy ra, xong không biết trút lên ai nên hai chị em trút lên thằng quỷ nhỏ nước láng giềng, ngày đêm report FB nó, đến khi bả bị report bởi ché Mim thì mình vẫn ngày đêm report thằng kia :))

Rồi tới cái hôm đi rehearsal, hai chị em bắt gặp nhau giữa sân Crescent Mall, xong chui vô cái bụi cây cao 1m ngồi dưới tán lá, chụp hình như mấy con mệ điên dưới cái nắng ai cũng muốn nổi điên.

Nhớ tối hôm xong Global Village, còn chừng 10 CC đi bê từng thùng nước, cái nón lá trong gian BTC ra xe tải chở về. Nửa chừng đang bê mệt muốn đứt hơi, ba gọi, nói cái gì đó (không muốn kể), xong mình khóc quá trời khóc, vì tự nhiên thấy có lỗi. Rồi nằm xuống giữa bãi cỏ, nhìn lên trời đêm hôm đó đúng kiểu a sky full of stars, khóc ướt nhẹp.

Rồi bà Nate đang làm “người đàn ông” bưng toàn mấy cái thùng nặng nặng thì tự dưng không làm nữa, ngồi xuống nói với mình mấy câu gì đó, (rồi Ginny nữa), rồi tui lại khóc tiếp, nhưng tự dưng thấy bớt có lỗi, mà chỉ biết làm tốt việc của mình.

Những tháng ngày đó là những tháng ngày nhớ đời. Chúng tôi lúc đó như mấy đứa con nít, cứ ngỡ mình lớn, mình làm được, mà cuối cùng không được. Rồi rớt nước mắt, rồi mới biết mình trẻ dại, rồi lại cố gắng giành lại tất cả thuộc về mình.

Nhớ lúc qua bên Cam, mình qua trước, tận 2 ngày sau Nate mới kịp có passport mà qua. Ngồi trong office nghe tiếng bà nào quen quá thế là chạy ra, thấy bả đã cầm đàn hát từ bao giờ. Tự nhiên lúc đó thấy hạnh phúc. Nghe sến súa nhưng thấy có âm nhạc thì IPM lúc đó lên tinh thần hẳn. CC ngày đêm nỗ lực không biết bao nhiêu từ từng tờ giấy tới cây bút, tới cái đường cap internet chạy livestream, nay còn phải chăm sóc tinh thần cho mấy vị MCP. Thấy thương gì đâu.

*Đang nói chuyện Nate, nhưng thấy thương CC

Rồi qua bển ngày nào cũng được nghe bả đàn bả hát, tính bả nhiều người hông thích nhưng nhờ có đàn bả lại có thêm bạn, những con người thương bả thiệt.

Nhớ lúc hai chị em thấy thằng quỷ kia bị đổi tên FB, lòng vui khôn xiết (có hơi xấu tính)

Mấy tối party mọi người bảo nhất quyết đừng cho Nate uống, mà lúc đó Dương thương Nate nên tin lắm, tưởng con người đã khác xưa, đã trưởng thành, sẽ không quậy khi xỉn nữa, vậy mà tối đó lại thấy bả chạy vòng vòng lobby như tên lửa. Mình mà xỉn thì buồn ngủ mắt mở không lên nên về phòng, chỉ biết sáng ra hôm nào cũng có chuyện kể về bả. Mãi có đêm mọi người canh quay phim làm bằng chứng thì hôm sau bả lại ngoan ngoãn đi ra đi vô không một giọt cồn.

Rồi Nate cũng là một trong những người biết gần hết mấy chuyện kịch tính của mình trong IPM, rồi cũng là người lôi mình ra những thứ không nên đụng tới và đưa mình tới cái cần tới.

Là người mà hồi đầu mình nghĩ đây là thể loại khó chơi, không sâu sắc, chỉ biết bay nhảy, biết vui, nhưng ai ngờ lại hay quan sát, để ý, và deep quá chịu không nổi.

Trong IPM còn có rủ, nếu sau IPM rảnh thì đi Koh Rong với mình. Cuối cùng mọi người cùng về hết. Mãi tới mấy tháng sau.

Mình tưởng mình cùng đường, tưởng đi một mình qua Cam lần 2 vì rủ mãi không ai đi. Cho đến khi nhớ ra Nate (xin lỗi Nate), thì bả gật đầu đồng ý cái rụp. Lúc đó mình lên plan xong xuôi hết trơn, bả chỉ cần đi, nên cứ liên tục thấy có lỗi với mình. Trong khi mình mừng muốn chết vì có người chịu đi chung.

Sau đó cũng nhập thêm 1 team 3 người nữa, nhưng trong chuyến đi thì nhiều khi vẫn chỉ có mình với bả nói chuyện nhiều với nhau.


Nate sau 2 tháng gặp lại là con người mới, ăn chay (kiểu chỉ rau, không thịt, không trứng, không sữa,…), sống tối giản. Nate kể mình đã dọn hết mớ đồ đạc về nhà, đổi phòng ở KTX từ phòng bự sang phòng nhỏ còn 1/2 phòng cũ, mà vẫn có thể để đủ mọi thứ cần thiết. Nhiều khi muốn đi đâu xa xa, bỏ hết đồ trong phòng vô vali cũng vừa. Mà vậy thì “lỡ mất là mất hết”.

Nate sau 2 tháng gặp lại là con người điềm tĩnh hơn, vẫn sâu sắc, vẫn tốt bụng, thích quan sát, vẫn tinh tế, vẫn làm bạn với người mới, và thương người.

Trên chuyến xe dài bất tận từ Phnom Penh tới Siem Riep, mình thì gật lên gật xuống liên miên, bả vẫn nghe nhạc và nhìn ra ngoài đường, nghĩ về những miền quê của mấy đất nước đang phát triển. Lâu lâu mình tỉnh thì bả lại kể cho mình một cái bả vừa nghĩ ra, nhiều khi nó chẳng đi tới đâu, nhưng lửng ở đó để suy nghĩ.

Nate nhìn ra 2 bên đường, lâu lâu lại đếm có bao nhiêu nhà mở đèn, rồi lại hỏi sao người ta có thể ở tối tăm đến như vậy, tương lai của họ có vậy không? Sao ruộng đồng gì mà không có phì nhiêu, đất đai khô cằn, mênh mông bát ngát mà không xanh tươi, cuộc sống của họ cũng khô cằn vậy hả? Đường xá công trình gì mà ngày này qua ngày khác, giờ làm việc không thấy công nhân đâu, rồi cuộc đời người ta cứ lê thê như thế hoài sao?

Bả cứ như vậy tới khi tới được Siem Riep, mà mình vẫn chẳng thấy phiền vì trước giờ chẳng ai thèm chia sẻ mấy thứ suy nghĩ đó với mình. Tới nơi, mình còn lo phận làm sao đưa cả bọn về được khách sạn đã đặt, bả thì lo cho mấy đứa nước ngoài mới quen trên đường. Tụi nó nói tụi nó lo được, bả thì lo cho tụi nó, hẹn tối ra Pub street gặp, cuối cùng không gặp, bả tiếc quá trời.

Bả lại đi vòng vòng “kiếm ăn”, vì ở cái đất nước không ai ăn chay, kể cả thầy tu cũng ăn thịt thì mấy Vegan như bả chỉ biết ăn mì gói (không bỏ túi gia vị) mà thôi. Người ta lỡ xào mì, có trứng vô ăn cho đỡ ngán, bả cũng đứt ruột đứt gan lo cho con gà nào đó.

Nate lại làm quen với ông luật sư Colombia bỏ việc qua Cam đi đàn hát kiếm cơm qua ngày, người ta sống vậy đó, vậy mà bả thích. Bả kể mình thèm đánh đàn quá trời nhưng chưa kịp về nhà lấy đàn đem đi đã phải chạy kịp xe qua đây. Bả kể ổng bả muốn mua một cái xe buýt cũ, rồi gỡ hết ghế ra, bỏ giường vô, chạy vòng vòng khắp năm châu bốn bể, ổng cũng khoái rồi còn kêu bả nhớ rủ ổng đi cùng. Bả cho ông đó số điện thoại viết vô tờ giấy vì đt ổng hết pin, rồi không biết làm sao đến lúc về cũng không thấy liên lạc, bả lại tự nhủ: “Chắc tối nó uống xỉn xong lỡ làm mất ở đâu rồi!”

Hôm sau đi vô Angkor, lại thấy lúc bả trầm tư, ngồi im một chỗ nhìn mặt trời mọc, lúc thì chạy đi chọc con ngựa cho nó dí, lúc thì leo lên leo xuống mấy cái tháp, cái đền, rồi bực mình khi không có quen ai để thuyết minh cho mình hiểu.

Bả mua được cái quần Thái đẹp, rẻ, sướng quá phải vô thay liền cái quần jeans ra, xong đi long nhong, rồi lúc về tới đây còn đòi mở xưởng làm quần Thái bán :))

Trưa đi ăn trưa, phải trả tô mì rau $4 mà bả lại đi xót cho anh tuktuk. Chở mình đi cả ngày kiếm được có $30 (thiệt ra chỉ có $15 mà nó ăn gấp đôi của chúng tui mà chúng tui hông biết), mà phải trả mỗi bữa ăn tới $4 mà còn chưa thấm vô đâu. Rồi lo cho anh tuktuk buồn ngủ nên lo đi thăm mấy cái đền lẹ lẹ rồi về cho ảnh ngủ (mình cũng ngủ).

Tới tối bả lại rủ mình ra Pub Street kiếm (đồ) ăn, chẳng biết ăn gì nên 2 chị em vô cửa hàng tiện lợi, mỗi người 1 lon pepsi, 1 ly mì, hết $1, đem ra pub street, may kiếm được cái ghế đá, ngồi ăn ngon lành xong tự nhiên thấy hạnh phúc khủng khiếp.

Rồi hai chị em lại mò mò vô chợ đêm, vô mấy cái hẻm, đủ thứ pub, quán ăn, đẹp lung linh như hẻm xéo. Rồi nửa đường kêu mình đi về, bả đi qua quán kia kiếm ông Colombia tối qua, mình lo bả lại lỡ uống rồi quậy, không biết đường về, rồi sao sáng mai kịp ra xe về Phnom Penh. Mà bả cứ kêu mình về đi.

Thế là đi về thiệt, tắm rửa xong định đi ngủ sớm, cuối cùng ngủ không nổi, nằm đó chờ đến khi bả về. May là bỏ cuộc về sớm chứ không nửa đêm mình lại xách mông đi tìm thật.

Trên đường về Phnom Penh có đoạn cả xe phải ngồi chờ ở chỗ ăn trưa tới hơn 2 tiếng, làm không đi được chuyến xuống Sihanoukville lúc chiều. Bả lại ngồi nói chuyện với 2 cô chú người Miên gốc Việt, lại kể về mấy cái bả thấy trên đường, mấy cái bả muốn thay đổi, dù là ở trên đất người ta. Tự nhiên lúc đó tui thấy bả như một AIESECer thật sự vậy, ý là trước giờ ít khi thấy AIESECer nào nói được mấy câu như vậy. Bả lại xin/cho số điện thoại để còn liên lạc với cô chú, để lỡ sau này có qua làm ăn thì tới gặp cô chú xin ở nhờ chờ ngày khởi nghiệp thành công :))

Về tới Phnom Penh, mình gặp lại Johnny, là 2 đứa xáp vô nhau không tách ra nổi. Mình lại thấy có lỗi với bả, còn bả thì cứ suốt ngày: “Hai đứa bây đứng vô tao chụp hình cho!” Bả kêu Johnny chỉ mấy từ Khmer để tập, rồi luyện ngay với anh bồi bàn :)). Bả đi ăn tối một mình rồi cũng lần ra được cô bán mì là người Việt. Không biết sao con người gì mà đi đâu cũng gặp được người hay, người quen vậy không biết.

Bả hông kịp rút tiền, đổi tiền nên chỉ có $100, mình thì ba má sợ thiếu nên cho dư thế là từ ngày bả hết $100 thì mình như má của bả :)). Bả muốn lập kỉ lục chỉ xài $130 thôi được rồi nên lúc nào cũng kêu mình nhắc nhở nếu lỡ có ăn gì lố quá.

Xuống tới SihanoukVille, rồi đi qua Koh Rong Samloem, trên chuyến tàu, bả cũng lại quen tiếp một con người mới, Ezra. Câu chuyện của anh này hẳn sẽ kể vào dịp khác.

Bả sống sao cũng chịu, ở dorm cũng chịu, 4 đứa 1 giường cũng chịu, ở trong lều tối gió thổi vù vù cũng chịu, miễn là rẻ. Chiều tối đó nguyên nhóm băng rừng xem mặt trời lặn, thì bả ở lại nói chuyện với Ezra – ổng giăng cái võng với cái màn chống muỗi lên cái cây trước chỗ tụi tui thuê lều, rồi ngủ trong đó, bả còn ở lại phụ 3 cặp Ukraina nấu bữa tối cho cả nhóm. Tới lúc tụi tui về thì đồ ăn gần xong hết trơn.

3 cặp chủ nhà nói tiếng Anh không tốt nên có gì bả được họ nhắn thì cũng nói lại với cả nhóm để họ đỡ nói lại, cứ như contact point vậy đó haha.

Sáng hôm sau bả dậy sớm nhất, xem mặt trời mọc, rồi lại đi mò nguyên do vì sao chiều qua tắm biển bị con gì cắn. Cuối cùng là biển quá trời sứa, đã vậy còn lo đi cứu mấy con sứa khỏi bị mấy con còng ăn não nữa :v.

Con người đó gặp ai cũng nói chuyện, cũng tìm hiểu, đụng chuyện gì cũng tìm nguyên do, lỡ gặp ai thấy hợp cũng thương. Ông Ezra lúc về còn loi nhoi chưa chịu về, còn mình thì sắp trễ tàu, bả vẫn đứng đó chờ ổng dọn xong, nói xong chuyện.

Về tới SihanoukVille thì cả đám đứng bàn ba thứ linh tinh rồi Ezra bị mất máy ảnh hồi nào không hay. Tối đó bả phải ở ngoài biển xem Ezra lên cơn, rồi chạy đi tìm máy giúp ổng. Sợ nó không còn tỉnh táo tìm chỗ ngủ bả cũng lôi nó về ngủ chung luôn để sáng mai có thể kêu nó dậy đi về cho kịp chuyến bay. Mình thì thấy không sao, dù sao Ezra cũng đã đi với cả đám gần 2 ngày. Còn bả thì vẫn tự vấn mình “Sao mình lại tin người quá vậy!”.

Sáng bả cũng dậy sớm, kêu Ezra dậy, rồi ổng quyết định đi ra biển tìm máy ảnh, đưa tờ rơi cho người ta. Bả thì kêu Ezra giữ vé xe hôm qua tụi mình mua giùm nó rồi ra bến xe kêu người ta đổi lại vé của nó đi chuyến với tụi tui thành vé chuyến sau giùm.

Rồi về bả lại tạo cả một cái trang Lost & Found cho tụi đi phượt có mất đồ hay tìm ra đồ ai đó thì post lên. Sau này cũng có mấy đứa tìm được máy ảnh của người khác. Bả vui quá trời. Còn máy Ezra vẫn chưa tìm ra thì bả vẫn buồn.


Nate là vậy đó. Gặp ai cũng chào hỏi, cũng làm quen, nhưng chưa bao giờ tui thấy bả hời hợt với bất cứ thứ gì. Bả có thể bay nhảy, đôi khi vô tư, không lo âu nhưng chưa bao giờ thấy bả thiếu tinh tế và ngừng quan sát mọi thứ xung quanh.


Gần mấy tuần sau từ hôm đi Cam lần 2 về, ghé qua TGIF thì thấy bả bên đó, bả lại kể cho mấy cái dự án bả muốn làm. Cái nào cũng là muốn tốt cho một ai đó, và nghe lại rất có lý chứ không hề chơi chơi.

Chỉ là mấy tháng nay, bả lại mất tích đâu đó, hay lại leo lên cái núi nào đó rồi. Chưa kịp update với nhau câu nào.


Nói về Nate thì nói cả ngày vẫn không hết hay. Quan trọng là người ta có chịu nghe không.

Đó là con người mà bạn chưa biết phía sau cái tên “Nate”


Tặng Nate,

20, mình còn trẻ

Ngày 20 lần thứ 20.

Hẳn là 20. Chời ơi toi vẫn hông thể chấp nhựn được sự thật là mình đã gia nhập đội #twentysomethings.

Nhưng vẫn còn trẻ lắm.

20 năm đã là bao so với một đời người. Mục tiêu sống tới trăm tuổi lận, 20 có là bao.

Trước ngày 20 thứ 20 20 ngày, mình còn ngồi làm cả một trang timeline để tính xem trước giờ làm được gì và sắp tới sẽ là gì. Nhưng sau 20 ngày bắt đầu làm quen với một môi trường mới, việc mới, làm mình nghĩ ra rất nhiều thứ. Đôi khi cảm thấy may mắn, vì:

1. Mình đã thay đổi rất nhiều. Đã từng có thời mình là con bé học sinh, chưa hiểu gì về cuộc đời, còn sống trong nhung lụa, đôi khi thấy ba mẹ, thầy cô, bạn bè, điểm số mà khó khăn với mình thì tưởng thế giới sụp đổ. Bất cứ thứ gì ngoài kia gây chướng mắt đều lên tiếng mà không nghĩ, hay chê bai, hay so sánh, dù lúc đó học giỏi nhưng vẫn thích nhìn thành tích của người khác, ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Nói chung là nhiều thứ còn dại dột. Bây giờ đã bớt dại dột hơn, biết suy nghĩ hơn, ý thức hơn với suy nghĩ của mình, biết mình biết ta hơn, biết cái gì tốt cho mình, cái gì không. Nói chung là khôn ngoan hơn.

2. Mình đã nhận ra rất nhiều. Nhận ra mình có thể viết tốt, nhận ra được điểm mạnh, điểm yếu của mình, và đặc biệt biết tận dụng nó vào đúng chỗ và cải thiện nó. Nhận ra mình có rất nhiều mối quan đặc biệt mà ở đó mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ mình, và mình cần phải chăm sóc nó nhiều bao nhiêu. Nhận ra ai cũng có vấn đề của mình, ai cũng lý do riêng của mình, dù họ có xấu, có phản bội mình đi nữa thì cũng có lý do riêng của mình, mà nếu có lý do thì nó không hề vô lý, quan trọng là mình có chấp nhận nó hay không. Nhận ra “Thiên thời địa lợi nhận hòa”, phải biết nắm bắt cơ hội trao trên tay đúng lúc, nếu có từ chối từ phải có lý do. Nói chung là nhận ra con Bò (Cow – Clarity of why) của cuộc đời :)).

3. Đi nhiều hơn. Đã bớt sống trong bọc, bớt sợ hãi, bớt nhìn một chiều. Đã bước ra ngoài vòng an toàn, và hiểu khi nào môi trường xung quanh trở nên an toàn. Đi đây đó nhiều hơn, muốn là cố gắng để đi, không còn “tui muốn đi đây đi đó, nhưng tui không có tiền” nữa. Đi rồi để ý nhiểu hơn, học nhiều hơn, tiếp xúc nhiều hơn, chứ không chỉ tận hưởng như xưa.

20 rồi sẽ có nhiều biến động, có nhiều cái mới. Quan trọng là luôn sẵn sàng và hết mình đương đầu ha.

Note 20 tuổi ngắn ngủn kì cục kẹo.


Cambodia 2015 – Day 1

Đang viết mấy dòng này với vài trăm Mb 3G còn lại trong cái Sim Smart từ thời IPM nay đã bắt đầu dở chứng :)).
Đầu óc hơi lâng lâng sau một ngày ngồi xe rất dài nên câu chữ sẽ không hay lắm. Sau này trau chuốt lại sau :))

Tối qua có hứa với lòng chợp mắt xíu rồi nghe chuông nhớ dậy, ai ngờ lúc mở mắt thì nghe mẹ đang kêu, chụp lấy điện thoại thấy 8 cuộc gọi nhỡ, chưa kịp xem của ai thì lo chạy đi đánh răng rửa mặt thay đồ trong vòng 1 nốt nhạc. Quay lại phòng thì thấy 6h35, điện thoại thì chị đi chung gọi vì tới sớm quá :)). Đáng ra mình phải đi xe bus ra Bến Thành rồi đi bộ lại Đề Thám, nhưng đó là câu chuyện của 5h sáng, còn giờ là 6h30, chỉ biết dắt xe ra chạy như con điên xong không biết chỗ nào gửi 5 6 ngày, đành chui vô Bông Sen gửi đỡ roìi bỏ thẻ xe vô cốp để ba qua lấy về giùm :v tội lỗi đầy đầu. Kiểu lớn rồi, đi chơi tự túc mà vẫn còn làm phiền tới người lớn.
Vừa tới thì thấy xe sắp đi. Ba người đi chung đang ngồi bên văn phòng bên kia đường, không thấy thằng bé giữ vé đâu :)) may là vừa hỏi thăm thì thấy nó được chở tới. Quả là epic :))
Vé của 5 đứa là 5 vé cuối nên ngồi sau cùng luôn, sau lưng 2 anh Tây tóc vàng siêu dễ thương (tính tình đó há há).

Đi từ SG đến cửa khẩu thì nhanh. Sau 2 tiếng ngồi nghe câu chuyện “Tôi đã từ chối thịt và các sản phẩm từ động vật như thế nào” của chị đi chung thì vừa nhắm mắt nghe 2 bài nhạc là thấy kêu dậy xuống xuất cảnh.

Mãi mãi ngán cái cảnh xuất cảnh. Đông, chen, không biết đoàn mình là ai. Thế là cứ bám theo 2 anh tóc vàng và nhóm của ảnh :))) thậm chí có anh còn nghe được tên của chị đi chung khi được kêu lên lấy passport đã đóng dấu xong quay lại hỏi :)) mặc dù không biết tên. Ngay sau đó là mình, ảnh kêu: “Chen lên, chen lên em!” =)) khổ thân con bánh bèo =))

Anh phụ xe Capitol của mình người Cam, nói tiếng anh tốt, nói tiếng Việt thì sai dấu :))) nên đọc tên mình mãi mới biết. Nhưng đọc đúng chữ Dương chứ hông phải Du-uong như tụi bạn Cam của mình hay đọc khi lần đầu thấy tên mình =)). Ảnh còn đặt vé đi Siem Reap giùm tụi mình, và cả nhóm 6 người của 2 anh tóc vàng kia cũng đi Siem Reap luôn :)) cuối cùng thành big team :)) hoành tráng vãi :))

Nhập cảnh thì khỏe, mấy lần trước đi hông biết cứ đóng cho mấy ông đó 20k. Nay chịu đọc review kĩ nên cứ bảo mấy lần trước em chẳng đóng gì nên qua luôn :)). Kì IPM lại còn màn khám sức khỏe 30k :v kì này thấy ma nào khám đâu :)))

Vừa qua cửa khẩu xe cho xuống ăn trưa. Lần nào cũng hết 2 tiếng ở cửa khẩu TT.TT. Mình ăn không nổi nên mua pepsi uống, trả đô thì tính $1 còn chưa 20k thì thối lại tận 2400 Riel (~12k) tức lon đó có chừng 8-10k. Mạ ơi. Mai mốt chịu khó giữ tiền Việt nha =)) xứ sở $1 là minimum =))

3 tiếng còn lại tới Phnom Penh ngủ như chết, rồi qua phà hồi nào không hay :)) mở mắt dậy thấy vô thành phố rồi.

Không hiểu sao Phnom Penh đi 3 lần, 4 5 năm trời mà không thấy nó hiện đại hơn miếng nào :v Lúc nào cũng là những công trình dang dở và không thấy hoạt động, sắt thép đất cát ngổn ngang đầy lề. Nhìn lại Sài Gòn còn đẹp chán :)))

Anh phụ xe của tụi mình đi mua vé cho 11 đứa :)) vé trên mạng ghi $6 mà ảnh bảo chỉ $5.5, haha, bớt được miếng nào hay miếng đó :))

Rồi cũng kiếm ra chỗ mua topup (thẻ nạp tiền điện thoại). Kinh nghiệm từ IPM nên không lo sợ chết =)) còn dư 1 đống Sim nên đem theo cho mấy bạn :)).

Chị đi chung làm thân với 2 anh kia. Một anh thì không học Đại học, ảnh đăng kí học cái khóa học gì đó rồi đi làm công nhân sửa đường ray. Anh kia là anh em họ, đang đi học ĐH, nhóm mấy ảnh đi qua VN ở mấy ngày rồi qua Bangkok, cuối cùng lại có thêm cái pop up trip qua Cambodia ở giữa :)) cũng vui. Mấy anh dễ thương mà cũng chủ động chia sẻ nữa :)). Lúc nhóm mình lên xe thì nhóm ảnh lạc đâu 4 người, ảnh định đi chuyến sau, may là họ quay lại, nếu không là đi từ 5h chiều chắc 2h mới tới luôn nha =))

Đi Siem Reap từ khoảng 3h mà 5h30 xuống ăn cơm chiều được bảo chắc hơn 4 tiếng nữa mới tới =)))

Đồ ăn cũng ngon (hay tại đói :v) $2.5 (10.000R) cho một dĩa mì xào/cơm chiên trứng/thịt bò. Con người không ăn thịt thì vẫn chưa ăn được gì ngoài mấy trái bắp mua hồi trưa. Trong nhóm kia còn có 1 đứa cũng ăn chay :v thế là phải nhắn tin hỏi Johnny search giùm mấy nhà hàng ở SR :)) cũng được việc ghê =))

Tới tận 10h hơn mới tới SR, bắt tuktuk về khách sạn đã đặt hết $4. Chỗ nhóm Việt Nam ở thì đã book trước, ở Dorm $8/2đêm/người. Mà lúc đó nhóm kia lại đi kiếm khách sạn khác nên cuối cùng dù hẹn tối ra Pub Street mà vẫn hông thấy nhau. Nhưng có duyên sẽ gặp lại, mong mai đi Angkor Watt thấy mấy bản.

Hồi đầu plan là mỗi đứa 1 chiếc xe đạp, đạp vô Angkor Watt, cuối cùng muốn đi xem mặt trời mọc thì dậy sớm mà chạy 7 8km vô đó chắc mặt trời mọc cmnr nên thôi book tour đi tuktuk 5 đứa chia ra cũng rẻ :)) lại có tour đi vòng nhỏ nữa. Anh lái xe cũng dễ thương nữa haha :)) nói chung không biết sao con người ở đây cũng tốt bụng dễ thương quá nè :)

Lên dorm thấy nguyên phòng 12 cái giường mà ko thấy ai :)) giang sơn của 5 đứa :)) phòng cũng sạch sẽ, mát mẻ dù ko mở máy lạnh.

11h hơn lết ra pub street kiếm đồ ăn đồ uống, ở đây nhạc sống nhiều ghê, thú vị ghê.

Qua một quán đầu đường khi Pub Street ăn, ngay trước cửa hàng tiện lợi. Vẫn không ăn nổi gì nên mua pepsi uống (2 lon/ngày :)) ở nhà không pepsi ko ăn được, nay pepsi thay cơm) mà pepsi chanh muối ngon haha, ở VN ko có :)). Hai anh bán hàng nhìn mình tưởng người Campuchia thế là “Pi Pôon” may bữa được Johnny chỉ tập đếm nên biết người ta đang nói gì =)) mặc dù cũng biết bao nhiêu tiền rồi :)). Xong xin 2 ảnh đổi cho $100 thành 2 tờ $50. Ông kia còn chỉ vô hình ông tổng thống rồi giỡn giỡn gì đó :)) vại mà hồi đầu tưởng kiểm tra tiền giả thật xong la: “Còn tờ nào khác không? Tờ này có vấn đề rồi” – “Ủa sao?” – “Nè, cái đường này nè” – “ờ tại em kẹp trong quyển sổ nên nó bị vại” – “Ừa, nó làm cho mắt ông này như bị sụp đuôi mắt thấy không =)))” *má tưởng gì* =))) người Campuchia phong phú ghê.

Thánh minimalism lại tiếp tục networking và kể cho một anh bàn kế bên về kế hoạch mua chiếc xe buýt cũ, rồi bỏ hết ghế ra, bỏ giường vô lái đi khắp VN :)). Nghe xong anh kia còn “Nhớ rủ tui nha” :)). Anh đó là một luật sư người Colombia, bỏ việc và qua đây sống mấy tháng trời bằng cách đánh đàn guitar ở mấy cái pub :)) ảnh còn rủ mai lên hát hò, nghe ảnh chơi đàn. Xong tụi mình còn kể về AIESEC cho ảnh nghe :))), tại ePAI là Colombian luôn nên kể ổng, rồi kể về Elyes, photographer thần thánh đi chu du thiên hạ chụp hình free :)) thú vị quá trời :)). Chỉ còn giơí thiệu ổng mình là planner của chuyến đi 6 ngày $130 =)))) làm được thiệt chắc lên tripadviser review được nhiều view nhất quá =)))

Hồi sau ngồi ăn xong vỡ lẽ câu chuyện người Khmer ăn ngọt quá trời, “mở phòng khám tiểu đường ở đây chắc giàu”, ly sinh tố bơ công thức 75% sữa và dĩa mì chục muỗng đường :))

Hỏi anh chủ quán thì ảnh bảo người Campuchia ăn vậy chứ hông phải làm kiểu Trung Quốc đâu, lần sau không ăn ngọt thì nói. Rồi hỏi mấy nhà hàng chay thì ảnh bảo người Campuchia không ăn chay, kể cả thầy tu cũng ăn thịt :v *cảm thấy làm sinh viên dân tộc học cái cmg mà cái này cũng hông biết*

Nói chứ một đêm vỡ lẽ quá trời thứ :))

Tổng kết ngày 1 (theo plan) là dùng hết $25 :)) lố $2 :)) còn tính theo trả trước một số khoản thì cũng $75 :))
Khách sạn: Golden Papaya dorm $4/đêm/giường
Xe: Capitol: $10 (SG-PP), $5.5 (PP-SR)

Thôi giờ ngủ mai đi ngắm mặt trời mọc nà :))

Hẹn tối mai review day 2 nha :))

AIESEC Phenomenon or Why it’s so hard to explain what AIESEC truly is

Bean's Corner

This article was written by an AIESECer, but not me.


“- Excuse me, I heard you said you are in AIESEC?

– Yes I am.

– I’m not sure if I know what is this about.

– Well, …”


Have you ever had a situation when you found it difficult to explain to others what AIESEC truly is? If not, please be my boss ;)

These moments have made me thinking why so? Moreover, after leaving AIESEC I’ve been observing people who have left the organisation two, five, ten years ago. And surprisingly they are more likely to remember (or even recommend) AIESEC rather than their recent corporate (‘professional’) engagements.

Is AIESEC really special and unique? If yes, why is that? What makes it stand out from other organisations?

Beside traditional opinions like enthusiasm and energy of its members or passion in everything we do, which are definitely…

View original post 1,659 more words

Why Exchange is Worth it — Anh Nguyen


Travel is the only thing you buy that makes you richer.”

— Anonymous

You might recall passing by a booth during Imagine Day or Clubs Week and hearing people ask you, “Hey, do you want to go on exchange?”

Sure, you do. It’s always been a possibility, buried in the back of your mind, a maybe for when things are going great and you find that you have a space in your life big enough to fit an internship abroad. “Maybe sometime in the future,” you might say. But you’ll find your university years will pass by faster than you think, and before you know it, you’ll have graduated.

When students think about life after graduation, they think about the horror stories of unemployment. Will your degree land you a stable job? Maybe it will, maybe it won’t. A important factor, however, will be the experience you have when…

View original post 268 more words

“If you don’t lead yourself, others will!”

Hôm nay mình bị ám ảnh câu này rất nhiều. Thực ra,  nó tương tự với một câu mình từng nói: “Một khi mình còn dễ dãi với bản thân, mình sẽ không có cơ hội thắng người khác!”


Sáng nay đi nghe chương trình đối thoại với sinh viên của khoa, có rất nhiều điều mà buổi sáng nghe xong, được giải đáp xong, chiều lại vô tình được giải đáp cặn kẽ hơn nữa với người thật, câu chuyện thật ở DO GOOD – GROW STRONG Conference của AIESEC HCMC.

Lúc sáng, mình không thấy bức xúc thay cho các bạn, mình bức xúc thay cho thầy cô. Cái ngành mình học, bao giờ mọi người cũng đặt ra dấu hỏi lớn: “Học xong ra làm gì?” – “Làm gì cũng được!”. Và cái “làm gì cũng được” đó làm ai cũng hoang mang chẳng biết cuối cùng là làm được gì, cái lại đi hỏi ngược lại thầy cô. Ủa, sao không hỏi chính mình đi, mình phải biết mình muốn gì đã chứ! Đời cho bạn một trái bơ, bạn thích làm bơ dằm hay bơ xay là chuyện của bạn mà!

Con người ta, nên biết xem trọng bản thân, hiểu rõ bản thân, và biết tự lực với bản thân. Đâu ai có thể tôn sùng bạn bằng chính bản thân bạn, ai hiểu bản thân bạn bằng bạn chứ, và ai có thể giúp đỡ bạn tốt hơn ngoài bạn đâu. Thế tại sao cứ phải để mình phụ thuộc vào người khác, mà không tự đặt câu hỏi với bản thân, mình là đứa nào, đã làm được cái khỉ  gì rồi, và còn yếu kém về gì nữa không. Trước giờ đều được dạy rằng: đi học là học cho mình, chứ có phải học cho người ta. Thế sao học xong, vẫn không biết mình phải làm gì vậy, và nếu không biết, sao không nghĩ lại tại sao mình như thế mà lại đi hỏi người đã cho bạn cơ hội để bạn phải biết làm gì với chính mình kia.


Mình đã từng là đứa không biết tương lai sẽ phải trở thành gì, làm gì, sống ra sao. Cái khoảnh khắc mình cảm thấy mình nhỏ bé, thua cuộc, đầy rẫy tội lỗi chính là lúc mình không biết phải chọn gì cho chính bản thân mình thì hợp. Tức là lúc đó, mình chẳng hiểu gì về mình hết, mình không biết bản thân mình muốn gì, và mình cũng chẳng thể chạy đi hỏi ai được.

Hồi lớp 8, lúc đăng ký học nghề phổ thông. Có cái chuyện học nghề thôi mà mình đi đổi môn 2 lần, chỉ vì nghe người này người kia nói. Đúng như câu title “If you don’t lead yourself, others will!”. Rõ ràng, lúc bạn chẳng biết bạn muốn gì, bạn không có lập trường của bạn, người khác sẽ bắt đầu đẩy đưa và cho bạn hàng tá lựa chọn, cuối cùng, ai thiệt? Bạn đang mắc kẹt trong đó đó!

Trước lúc đổi lần thứ 2, mình đứng giữa trường mà muốn khóc tới nơi, vì mình bắt đầu nghĩ đến chuyện, cuối năm nay mình sẽ phải đi đội tuyển nào, hết cấp 2 thi vô trường nào thì hợp, rồi mình phải thi Đại học nào đây, cuối cùng tui sẽ phải đi làm cái gì đây. Hàng tá câu hỏi về những sự kiện lớn góp phần nên con người mình hiện nay được đặt ra và không có câu trả lời. Trời ơi, bạn không biết lúc đó mình cảm thấy tủi thân, xấu hổ cho chính bản thân mình như thế nào đâu, chưa kể là mình chưa đi so sánh với đứa khác, những người đã hiểu rõ họ muốn gì rồi!

Từ sau cái khoảnh khắc đó, mình có lập trường hơn nhiều, nhiều khi là phải tự ép mình, phải tự nói ra với mình, thì mới làm được. Mình đổi lại môn lần cuối, đăng ký thi HSG Tin chứ chẳng phải Toán, học Trần Đại Nghĩa chứ không phải Lê Hồng Phong, và mình vẫn sẽ theo đuổi giấc mơ Truyền Thông chứ không phải là ngành khoa học Tự nhiên nữa!

Cũng có lúc mình lung lay lắm, nhưng mà, phải tự nói với mình, hoặc là nói với một người nào đó TIN TƯỞNG BẠN! Đừng nói với mấy đứa mình tin tưởng, chẳng giúp ích gì đâu, nói với mấy người họ thích chơi với bạn, họ ngưỡng mộ bạn, họ tin tưởng bạn, và họ muốn học điều gì đó ở bạn, mấy người đó sẽ giúp bạn có cái trách nhiệm xây dựng hình tượng bản thân, giúp bạn hình thành cái gọi là hổ thẹn nếu bạn không làm được những gì bạn từng tuyên bố với họ.

Chuyện mình muốn đi Hà Lan, nhiều khi nghĩ lại, mình cũng chẳng nhớ là vì đâu mình lại muốn đi Hà Lan. Mình chỉ biết, mình nói chuyện này cho quá nhiều người biết rồi, giờ mà không làm được thì nhục lắm, nên bằng mọi cách phải làm cho bằng được. Mình không thấy mệt mỏi, vì đó không phải áp lực mà người khác tạo ra cho mình, mình tự tạo ra cho mình, và mình thấy tự hào vì mình đang làm tốt từng ngày. Mình thỏa mãn được bản thân, chính là điều sung sướng nhất. Đại loại là kiểu thủ dâm tinh thần, rất có hiệu quả!


Cái quan trọng để muốn biết mình thích gì, đó là phải LÀM. Giờ đây nghĩ lại, mình cảm thấy lần apply cho 2! là quyết định lớn nhất và đúng nhất mình từng làm cho tới thời điểm này. Hôm trước viết application cho AIESEC, họ hỏi: “Những hoạt động hoặc những thành công bạn từng tham gia, từng có, bạn cảm thấy tự hào về cái nào nhất, vì sao?”. Mình trả lời là khoảng thời gian làm việc cho 2! là khoảng thời gian tuyệt vời nhất. Bên cạnh học được rất nhiều thứ, mình còn biết rõ hơn về chính mình, và biết mình muốn gì và thích gì.

2! cho mình biết gì về mình? Rằng mình có thể viết, mình làm việc chăm chỉ hơn mình tưởng, mình kiên trì và quyết tâm cao hơn mình tưởng, mình không quá sợ thất bại như mình tưởng, mình không mê tiền như mình tưởng, mình không giỏi như mình tưởng, và mình không ghét văn như mình tưởng. Văn ở đây không phải là học môn ngữ văn trên trường, mà  là con chữ, câu từ, lời nói mang ý nghĩa sâu sắc.

Mình không rõ trong tương lai mình sẽ còn phải va chạm và đi làm thêm những gì khác để biết mình thích gì khác, nhưng ít ra mình cũng đã có một lựa chọn, một con đường, một hướng đi, chứ không phải ngồi nghĩ rằng, cuối cùng, bỏ 4 năm ĐH ra học, học xong làm gì.

Khi sáng, chú, một sinh viên lớn tuổi trong lớp mình có nói: “Nếu bạn biết rõ bạn đam mê cái gì, yêu thích cái gì, thì bạn làm việc đó dễ dàng lắm!”. Đúng, mình biết rõ mình muốn gì, đích đến của mình là gì, nên những gì mình bỏ ra để đạt được điều đó: công sức, thời gian, tiền bạc,… mình đều không tiếc. Mình sẵn sàng bỏ 7 năm ra để học xong 2 thứ mình muốn học: 3 năm du học HL và 4 năm Nhân học ở đây, cũng có thể là hơn nhiều năm và hơn 2 thứ đó, để mình có thể ra trường và làm tốt hơn các bạn. “Học” ở đây không có nghĩ là bào mòn não trên giảng đường, còn nhiều thứ khác lắm. Trong 7 năm đó, sao không đi làm thiệt nhiều first job để có một cái portfolio hoàn hảo cho một dream job hoàn hảo. Cuối cùng, ai là người về đích trước, thì chắc bạn cũng hiểu. Cái đích của mỗi người khác nhau, thành công thì không có thước đo, nên cứ chạy thôi, càng chạy đi tìm hạnh phúc càng hạnh phúc, càng làm nhiều càng thấy phải làm nhiều hơn. Đó là thành công rồi đó!


Cách đây không lâu, mình nhìn xung quanh đâu cũng thấy người giỏi, họ có một vị trí, một chỗ đứng nhất định trong lòng mọi người từ khi còn rất trẻ. Mình cũng muốn thế. Ví như một anh năm 93 năm nay bắt đầu nổi như cồn (ý là trong một cộng đồng nhất định) vì những gì anh làm được, thì mình cũng tính, ít nhất 2 năm nữa, mình cũng phải được như ảnh. Thế là bắt đầu lao vào nhìn xung quanh tìm cách để trở nên giống ảnh. Và mình chẳng biết mình phải làm gì cả. Và mình bắt đầu làm những cái mình không để với tới để được như ảnh. Và mình không làm ra được gì hết! Cũng giống như mấy đứa muốn nổi tiếng bằng mọi giá, giờ nó muốn quá sao giờ, làm đại, làm liều thôi chứ sao, nhưng liều thì cũng phải biết đúng sai sao chứ, thế là nó vẫn nổi, nhưng thời gian sau, nó hụt hơi, hụt chân, hụt luôn những gì nó bất chấp để có được, cuối cùng là nó vẫn chẳng được gì giống mình đó! Lúc đó, mình mới biết là mình còn trẻ lắm. Trẻ là có quyền được va chạm, được trải nghiệm, trẻ là nên làm tất cả những gì mình có thể, nhưng mà trước hết, làm những gì mình cảm thấy sướng trước đã, làm cái gì để mình nhận được cái gì đó trước đã, ít ra cũng là một bài học thất bại. Thật ra mình cũng cảm kích bản thân khoảng thời gian đó lắm, vì cuối cùng mình đã rút ra được đống chữ này đây này!

Mà thôi! Cứ làm đi, cứ học đi, cứ đi đi, đến khi nào tìm ra chính bản thân mình là ai, thì hãy thở phào nhẹ, rồi đi tiếp. Mình cũng chưa biết rõ mình là ai đâu, nên mình cũng sẽ đi tiếp.


Tìm ra mình rồi làm gì tiếp theo? Kiểm soát nó!

Mình bị cái gọi là Lack of self-leadership đại loại là không lãnh đạo được bản thân, và hôm nay mình được một chị chọt đúng chỗ ngứa!

Hiểu đại loại self-leadership là lãnh đạo bản thân. Chị đó đưa ra 1 cái kết hợp rất hay, SELF-LEADERSHIP = SELFIE + LEADERSHIP. Lãnh đạo để bản thân thấy sướng. Đại loại vẫn là một kiểu thủ dâm tinh thần!

Lãnh đạo bản thân không có nghĩa là kiềm kẹp bản thân, tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân đến mức không làm được, nó không chỉ là quản lý, kiểm soát những gì của cá nhân mình, mà còn là làm gì để bản thân thấy thoải mái nhất, sướng nhất.

Self-leader là những người (mình ghi lại bằng tiếng anh thì nó thế này):

-a drive for autonomy,

-can make decisions

-are more creative & persist

-… even in the face of adversity

Ngắn gọn đại loại họ là người có: tính tự chủ, quyết đoán,  sáng tạo và kiên trì.

Họ còn có:

-self awarness

– self goal setting

– self motivation

– positive self-talk

– assertive communication

– ability to recieve and act on feedback

Đại loại là có ý thức về bản thân, tự biết lập mục tiêu, tự nói chuyện với bản thân kiểu tích cực chứ không phải tự kỷ :v, quyết đoán trong giao tiếp, và biết cách tiếp nhận, hành động  (sửa chữa) những cái sai sót của bản thân khi người khác đưa phản hồi về mình.

Vì sao vẫn chưa được? Có nhiều ý kiến được nêu ra như: bị người khác chi phối, lười, cảm xúc cá nhân, không tự chủ được, ý thức bị ảnh hưởng bởi tiềm thức (kiểu giọng nói trong đầu bảo: “Ê thôi lười quá, ngủ nữa đi, ngủ nữa đi, không sao đâu, không đi học cũng không chết ai!” Thế là nghỉ học. Tương tự nếu được tác động tích cực như kiểu mình hay bảo chính mình phải đi được Hà Lan, thì mình sẽ phải làm cho được!), phương pháp chưa hiệu quả, trách nhiệm gánh thất bại, tư duy tiêu cực dẫn đến hành động tiêu cực.

Còn mình hả: lười, đúng nhất với câu “ý thức bị ảnh hưởng bởi tiềm thức”, yếu tố tác động: thời gian, người khác quản lý,… Nhưng túm quần lại vẫn là lười vì nếu không lười thì mấy cái kia làm được hết!

Nhưng chị diễn giả đã chỉ đúng 2 lý do: Thiếu động lực, sợ thất bại.

Đúng, chị đó đã chọt đúng chỗ ngứa! Thiếu động lực, hầu hết những gì mình không làm được là do thiếu động lực. Ví dụ: Lười đi học là do thiếu động lực vì đi đường xa mà vô lớp không có trai đẹp để ngắm. ( =]]] ) Mà hình như trước giờ có mỗi vụ này là thiếu động lực thôi =)))). Thực ra thì tùy, chỉ là do mình tìm chưa ra, hoặc không có đam mê thực sự. Ví như giờ bảo mình hãy bỏ hết những việc mình đang làm đi vì làm quá trời làm, thức khuya dậy sớm, bỏ cuối tuần,… mà không có ăn được bao nhiêu, thì còn gì là người trẻ nữa. Nhiều khi mình nghĩ, mình làm nhiều làm ít gì, miễn sao thấy vui là được. Mình thấy vui vì cái gì: bài của mình được lên báo, bài của thành viên, CTV ban ND của mình được lên web và để tên chính họ viết bài. Có lẽ họ cảm thấy không thích nó, người khác có khi cũng không thích, nhưng mình thích, vì họ cũng giống như mình những ngày đầu, viết bài xong đời nào dám đọc lại, nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì mình thực sự làm ra được một cái gì đó (định nói: … vì mình đã thực sự đẻ được một quả trứng =))) )


Nói chung, thiếu động lực cũng không hẳn là vấn đề hiện giờ của mình.

Vấn đề lớn hơn: Sợ thất bại. Khi trên có nói: “… làm việc ở 2! cho mình biết: …, mình không sợ thất bại như mình tưởng,…” Tưởng tượng trung bình 10 idea mà moi ra chừng 1, 2 cái có thể thực hiện được thôi, mà vậy là mừng lắm rồi; hay phải làm mòn mỏi, viết quá trời viết, phỏng vấn nhân vật từ chối lên từ chối xuống, mail trả lời trễ, đi xuống đường phỏng vấn mà bị đi lạc, ướt mưa, bla bla bla mà không được lên bài, mà mình vẫn làm, tức là lúc đó, mình làm không còn chỉ vì tiền nữa, không chỉ vì được lên bài nữa, mà vì cái gì đó mình cũng không gọi tên được, nhưng mình vẫn thấy hạnh phúc vì đã hoàn thành xong những gì được giao, chưa bao giờ bỏ deadline, dù có trễ. (đẻ trứng thành công :v). Những ngày đó rèn cho mình tính kiên trì và chịu áp lực rất nhiều, đến nỗi bây giờ, cứ nhìn cái gì khó, mình cũng chẳng sợ (thiệt ra cũng sợ) nhưng mình biết mình đều vượt qua được hết, miễn là mình phải làm và phải bỏ hết sức vào.


Thất bại là chuyện đương nhiên, có khi bạn phải thất bại cả trăm ngàn lần thì mới được. Sợ thất bại cũng giống như sợ quê, sợ đứng lên phát biểu bị bảo là làm nổi (cái này mình bị hoài), mặc dù mình biết, ở dưới nói cho đứa ngồi kế bên nghe thôi mà không dám lên nói, cuối cùng mình đúng. Và mình vẫn không hiểu sao, bao nhiêu cái ghê hơn chuyện mình sợ sai khi lên phát biểu mình trải qua rồi mà mỗi chuyện này không giải quyết được. Nhưng cũng mong là vượt qua được câu chuyện sợ khác người ở lớp học. (Vieo thật, trong khi làm gì cũng thích khác người, mỗi chuyện này là không, vậy là do lý do gì đó, chứ không phải mình sợ thất bại :v)

Chắc mình không thể chia sẻ câu chuyện sợ thất bại ở đây được vì mình liều với lì lắm. Có nhiều cái biết rõ là không qua mà cũng nhảy vô ham hố cho biết mùi.

Nhưng mà còn các bạn, các bạn phải vượt qua câu chuyện sợ bị người khác bảo mình khác người đi. Nhân học thì dạy:

 “Nhân học là khoa học cho ta biết con người ở đâu cũng giống nhau, trừ khi họ khác nhau” – Nancy Banks – Smith

Nhưng đó chỉ nói về con người trên TG này là một thể thống nhất, đâu cũng là nhà, không phân biệt chủng tộc, và sẽ nói rõ cái này ở Global mindset sau.

Còn chúng ta hả, hãy cố gắng khác biệt đi. Bạn không biết sau này con người sẽ như thế nào đâu, biết đâu chừng chúng ta không cần phải nói nữa mà nhìn nhau rồi tự hiểu nhau (theo một tiền bối thì lúc đó chắc thanh quản cũng tiêu biến :v), mà hiểu vậy thì tức chúng ta có thể truy cập vào não nhau, truy cập vào suy nghĩ của nhau, và có khi chúng ta sẽ giống nhau vì bị chi phối quá nhiều thứ, nhất là thiết bị hiện đại, ai biết được lúc đó bị đồng hóa, bị vô cảm. Nhưng biết cái gì còn lại là riêng nhất không: ký ức. Ký ức nên là thứ được khóa trái cửa, chỉ mình giữ được nó thôi. Mà bạn không tạo ra ký ức đặc biệt cho chính bạn bây giờ bằng trải nghiệm, bằng hành động của chính bản thân, bằng suy nghĩ của mình, bằng quyết đoán của mình, thì chắc sau này sống như robot đi nha. Chúc bạn vui! ( =))) )

Túm quần lại là bạn đừng có sợ thất bại, vì không thất bại, thì bạn chẳng biết mình là ai đâu.


Mình còn  học được 1 cái gọi là self-leadership tree, nhưng nó hơi công thức, và cũng giống như nãy giờ mình nói thôi, chủ yếu là phương pháp của các bạn. Chúc may mắn và mời sang câu chuyện thứ 3


Mình cực kỳ thích khái niệm này, mình thích khi “ở đâu cũng là nhà”.

Chị diễn giả nói về chủ đề này đã thực sự chạm tới cảm xúc của mình khi chị ấy kể về những câu chuyện chị đi nước ngoài qua mấy chương trình exchange, internship, và điều chị ấy cảm nhận được ở những công dân toàn cầu, và ở chính chị ấy, đó là lòng yêu nước.

Nhiều bạn đi du học, à, muốn đi du học, đi luôn không thèm về. Bạn tưởng tượng quăng bạn qua cái đất nước nào đó không có người Việt, không có bạn đồng hành người Việt, bạn không mở miệng nói câu tiếng Việt nào với ai được, bạn không được ăn đồ ăn Việt Nam, bạn rất thế này và thế kia không liên quan tới Việt Nam nữa, liệu bạn có cảm thấy trân trọng những giờ phút mình ở mảnh đất này không?

Mình chưa từng nói mình đi luôn không về, nhưng mình vẫn bị (được) chị ấy truyền cho một cái niềm tin và sự tự tôn dân tộc rất mãnh liệt mà chưa có người nào có thể làm được cho mình đến hiện giờ.

Cả những câu chuyện về chị đi Cambodia. Mình cũng từng đi Cambodia, đất nước ấy không nghèo như bạn tưởng, xe hơi nhiều lắm, xe hơi rẻ bèo. Chị ấy kể về chuyện lần làm hội thảo ở Camb, phần ăn trưa của các bạn sinh viên có trục trặc, làm các bạn phải ăn tệ hơn đáng phải có, chị ấy cũng chẳng biết tệ là tệ đến mức nào, cuối cùng thì, nó vẫn bằng những gì ở Việt Nam chúng ta vẫn ăn, nhưng lại có những bạn bỏ bữa, rủ nhau đi ăn KFC. Người bạn cùng tổ chức chương trình người Camb với chị bảo “T. thông cảm, ở đây các bạn ấy không ăn như vậy đâu”. Chị không còn chỉ thấy nước mình nhỏ bé và khó khăn nữa, mà thấy tức giận vì các bạn đã không biết tôn trọng hoàn cảnh của mình lúc đó, không dám dấn thân thử cảm giác khó khăn một lần trong đời. Và lúc đó bạn biết mình thấy gì không, mình thấy xấu hổ, vì mình đã từng như thế. Câu chuyện tiểu thư đi học làng Thủ Đức không đời nào dám động vào đồ ăn ở đây, hôm nào cũng đem cơm nhà, hôm nào hơi lười thì ăn fastfood, trong khi những người khác vẫn ăn được, vẫn chịu khó lặn lội qua CNTT hay QT ăn, còn mình thì không. Nếu mà mình sợ bẩn, thì chắc mình không đi Ấn Độ được, không đi Châu Phi được nữa :((, vậy nên, từ giờ, bài học lớn tiếp theo được học đó là TÔN TRỌNG HOÀN CẢNH. Nó sẽ cho bạn biết khả năng sinh tồn của bạn, xem đường ruột của bạn có tốt không nữa. Nên từ giờ, sẽ nhớ và chăm đem cơm nhà để không phải ăn đồ ăn ở dưới vì bỏ ăn fastfood =))))))) Xin lỗi, nhưng cái gì có thể thì phải làm. Đừng ép mình chết. Kiểu: xách cơm theo mà ăn, đừng để bụng chết ở Thủ Đức! vậy. Nhưng sau này nếu thực sự hoàn cảnh chỉ có 1 lựa chọn, thì phải tôn trọng lựa chọn đó. vậy ha!

Chúng ta sinh ra là người Việt Nam, là đều có sứ mệnh cả. Không phải khi không bạn được sinh ra là người Việt Nam để rủ bỏ quê hương mình vì bạn xấu hổ một điều gì đó. Bạn sinh ra là người Việt Nam, bạn đi ra thế giới để lan tỏa cái chất Việt Nam trong bạn, thể hiện rằng người Việt chúng tôi cũng giỏi lắm, chúng tôi nhỏ bé, nhưng mạnh mẽ. Bạn làm được, chúng tôi cũng làm được!

“Công dân toàn cầu là người có bạn, có người thân ở mọi nơi, là người thấy đâu cũng là nhà. Công dân toàn cầu không cần báo chí báo tin, họ là người có được những tin tức quan trọng nhất và nhanh nhất đến từ chính “người thân” của họ, là người cảm thấy đau thương thật sự vì người thân của họ đang gặp khó khăn chứ không chỉ là sự cảm thông chung nữa.”

Tương tự như lần nổ bom ở Marathon Boston hồi 2013, đó là lần đầu tiên mình cảm thấy lo lắng thật sự về một sự kiện. Mình có một người bạn đang đi du học, ở gần Boston. Cái khoảnh khắc vừa đọc cái tin đó vừa thấy nhói nhói và lo lắng ở trong lòng, nó diễn ra rất ngắn thôi, kiểu như bạn biết rằng, nó không sao đâu, nhìn vậy chứ không có gì quá nghiêm trọng, nhưng bạn vẫn lo, và mình nhớ cái cảm giác đó hoài.

Thế làm sao để trở thành một công dân toàn cầu?


Không phải là học tiếng Anh giỏi, có nhiều bằng tiếng Anh, học ở trường Quốc tế là công dân toàn cầu đâu. Bạn phải đi, đi thiệt nhiều, có thiệt nhiều bạn. Bạn chưa cần phải đi ra nước ngoài, trên đường phố Sài Gòn, đâu mà không thấy bạn bè Quốc tế, ra Bùi Viện ngồi mấy hôm là có bạn liền, đặc biệt phải niềm nở, giữ liên lạc lâu và thực sự xem họ là bạn chứ không phải cái máy giúp bạn luyện tiếng Anh.

“Đừng quá tự hào bạn là người thân thiện nhưng bạn không giúp đỡ họ, trong khi một đất nước được bảo là có những người dân lạnh lùng, họ lại giúp đỡ bạn”

Và tất nhiên vẫn phải học tiếng Anh, học thiệt giỏi tiếng Anh, hoặc bất kì ngôn ngữ nào mà bạn thích, học thêm càng nhiều thứ tiếng càng tốt. Học ngoại ngữ giúp bạn phát triển tư duy cực kì tốt. Nhưng trước hết là diễn đạt bằng tiếng Việt cho giỏi đã!

Đừng quan trọng hóa cái bằng ngoại ngữ, đi càng nhiều, gặp càng nhiều thì nói càng nhiều, nói hay hơn cả bọn đang cày IELTS nhưng không có được nhiều giờ nói tiếng Anh như mình :”<

Chị ấy còn chia sẻ một cái rất hay

Rảnh để làm nhiều hơn nữa!

Tận dụng hết mọi thời gian có thể để làm những gì mình muốn. Còn bản thân mình, sẽ cố gắng sắp xếp khoa học sao đó để không phải nói câu “xin lỗi vì chưa xếp lịch đi cà phê với anh/chị/bạn/em” nữa. Cuối cùng hết cũng chỉ vì lười thôi. Chữa được bệnh này là khỏe.



Mình cũng muốn chia sẻ nhiều nữa về những cái mình học hôm nay, còn rất nhiều phần, nhưng mình biết nó đã hơi dài rồi. Viết nhiều đọc cũng không hết, hẹn các bạn kì sau ở blog này hoặc ở một nơi khác, miễn là có tên mình viết =)))

Những lời trên không phải là dạy đời hay ép buộc hay chỉ trích các bạn, chỉ là một số chia sẻ từ những gì bản thân đã trải qua và mong giúp được các bạn rút kinh nghiệm và né mấy cái ngu của mình ra để đường đi bằng phẳng xíu.

Đặc biệt tặng cho SV Nhân học.

Mình vẫn ước gì mình nói hay hơn để có thể diễn đạt thành lời nói, lúc đó nó có sức thuyết phục và tiết kiệm thời gian hơn. Nhưng để khi nào mình chữa được cái bệnh soft-voice của mình đã :”<

Rất cảm ơn vì đã đọc tới đây. Húy húy!


3.20 AM